Vậy thật đúng là thất sách, bọn họ buộc tội đến hăng say như vậy, chính là muốn bán cho Lễ Bộ Thượng Thư phủ cùng Thái Tử một cái tốt, dù sao cũng thuận nước giong thuyền, sớm biết tâm tư Hoàng Thượng như này đã không lội vũng nước đục này rầu.
Cảnh Minh đế không phải người khắc nghiệt, bức cho mấy thần tử làm ông sốt ruột đến mồ hôi đầm đìa, liền quyết định hạ cái bậc thang: “Chư khanh nếu như không nghĩ ra được, xem ra chức vị phủ Doãn Thuận Thiên này vẫn là Chân Thế Thành thích hợp nhất, các vị cảm thấy thế nào?”
Mấy người còn có thể nói cái gì, tự nhiên liên tục xưng phải.
Vụ án thuyền hoa phóng hỏa trên sông Kim Thủy cuối cùng lấy án treo chấm dứt, vì lẽ đó Lễ Bộ Thượng Thư phủ cầm đầu mấy nhà tự nhiên tức không chịu được. Nhưng ngoại trừ Lễ Bộ Thượng Thư phủ, còn lại ba nhà khác lúc trước còn bị Hoàng Thượng trách cứ qua, lúc này không dám tiếp tục quậy nữa. Quan trọng hơn là con trai của bọn họ cũng không xảy ra việc gì, tìm không ra tiểu quan phóng hỏa tuy rằng nén giận, nhưng vì thế mà làm Hoàng Thượng không vui hiển nhiên không sáng suốt.
Trong thư phòng Lễ Bộ Thượng Thư phủ, vang lên thanh âm không cam lòng của Dương phụ: “Phụ thân, Tài nhi chẳng lẽ cứ chết vô ích như vậy?”
Lễ Bộ Thượng Thư đã ngoài sáu mươi có lẻ, ngày xưa hài lòng như ý thoạt nhìn tinh thần quắc thước, giờ phút này nhìn qua lại vẻ mặt mỏi mệt, ho khan một tiếng nói: “Bằng không thì sao? Ngươi quên trước đó vài ngày Thái Tử Phi trở về nói những gì rồi?”
Dương phụ nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi.
“Tài nhi xác thật quá không ra gì, ngày thường hồ nháo thì cũng thôi đi, sao có thể đánh chủ ý lên công tử Bá phủ? Việc này truyền tới tai Hoàng Thượng, ngươi cho rằng Hoàng Thượng sẽ thương tiếc ngươi mất con thống khổ, thương tiếc ta mất cháu đau buồn? Đừng có nằm mơ, Hoàng Thượng trong lòng bất mãn lắm đấy! Ta cho ngươi hay, ngươi còn không yên tĩnh sẽ chỉ liên lụy Thái Tử Phi……”
Dương phụ nghe xong, trong lòng căng thẳng.
Nhi tử là cốt nhục đầu quả tim, mà Thái Tử Phi lại là vinh quang của Dương gia. Chờ đến tương lai Thái Tử đăng cơ, Dương gia ắt ra một vị Hoàng Hậu, khi đó ông ta sẽ được phong Mộc Ân Bá.
Nói ra, một cái Bá gia kỳ thật so ra quyền vị kém xa Thượng Thư phủ, nhưng phong quang của Thượng Thư phủ là phụ thân mang đến, chờ phụ thân về hưu, nếu trong vòng mười năm gia tộc không có con cháu có tiền đồ thông qua khoa khảo bước vào con đường làm quan, Dương gia ắt phải rời khỏi vòng tròn thượng tầng ở kinh thành, đến lúc đó ai còn nhớ rõ Dương gia đã từng phong quang ra sao.
Song phong Bá lại hoàn toàn khác, Mộc Ân Bá chính là thừa kế muôn đời, chẳng sợ con cháu ông ta không biết cố gắng, thì đời đời kiếp kiếp cũng sẽ có một vị trí nhỏ ở chốn kinh thành này.
“Nhi tử đã biết.”
Dương phụ cũng từng là một thiếu niên ăn chơi trác táng, hiện tại người đến trung niên đương nhiên trầm ổn hơn, ngày thường phách lối không phải bởi vì không hiểu lõi đời, mà là bởi vì đối mặt với những người đó không đáng để ông ta thu liễm tính tình. Hiện tại là Hoàng Thượng bất mãn, vậy thì tính tình dù lớn mấy đương nhiên cũng phải thu, cắn chặt hàm răng cùng nuốt máu.
“Chờ đến ngày mai, ta cũng nên thượng triều rồi.” Lễ Bộ Thượng Thư mỏi mệt xoa xoa huyệt Thái Dương.
Cháu trai đột tử, thân thể ôm bệnh nhẹ tuy có thể khiến cho Hoàng Thượng đồng tình, nhưng thời gian lâu dài vạn nhất Hoàng Thượng cảm thấy lão ta tuổi già sức yếu, Lễ Bộ Thượng Thư nói không chừng sẽ phải thay người đảm đương.
Gốc Hải Đường trong Hải Đường Cư đã kết quả, mắt thấy sắp sửa thành thục, rũ đầy đầu cành rất là khả quan.
A Man bịch bịch bịch chạy vào nhà, hạ giọng nói: “Cô nương, vụ án kia đã kết thành án treo rồi.”
Khương Tự ánh mắt hơi lóe, khóe môi lộ ra ý cười nhẹ nhàng: ” Biết rồi.”
Cứ việc cân nhắc đi cân nhắc lại mỗi một chi tiết, tự nhận vạn vô nhất thất, nhưng gặp phải đối thủ như Chân Thế Thành với Khương Tự mà nói áp lực vẫn khá lớn lao.
Vụ án một ngày không kết, trái tim của nàng chung quy không bỏ xuống được.
“A di đà phật, cuối cùng có thể ngủ một giấc an ổn.” A Man chắp tay trước ngực, lẩm bẩm niệm.
Ánh mắt Khương Tự dời xuống, dừng ở cái rổ nhỏ A Man xách trên cánh tay: “Đây là cái gì?”
A Man lúc này mới nhớ tới, vội xốc lên vải mịn che trên giỏ tre, lộ ra quả táo đỏ au: “Cô nương, táo của nhà Dư công tử.”
“Ai?” Khương Tự cho rằng nghe lầm, hỏi lại một câu.
“Dư công tử nha, trước của nhà hắn không phải có một cây táo xiêu vẹo cổ sao, quả táo này chính là hái từ trên cây táo ấy xuống đấy.”
“Hắn thế nào lại cho ngươi?”
“Cô nương ngài còn chưa biết nha, hôm nay Dư công tử tới phủ chúng ta tìm Nhị công tử, rổ táo này chính là Dư công tử mang đến. Nhị công tử nếm thấy ngọt liền sai A Cát đưa tới đây cho ngài, trên đường vừa vặn gặp được nô tỳ, nô tỳ liền trực tiếp mang về. Cô nương ngài nếm thử đi, táo ngọt lắm đó.”
Khương Tự giơ tay đỡ trán.
Úc Thất thế mà đến nhà bọn họ!
“ Đồ lung tung gì ngươi cũng thu.” Thấy tiểu nha hoàn đắc ý mỹ mãn, Khương Tự tức không chịu được mắng một câu.
A Man chớp chớp mắt, hỏi lại: “Cô nương, vậy ngài nếm hay không nếm á?”
Từng quả táo vừa lớn vừa tròn, đỏ đến khả quan, vừa thấy chính là tỉ mỉ chọn lựa sau đó rửa sạch.
Khương Tự cầm lấy một quả táo cho vào trong miệng.