Y phục chất lượng bình thường không có gì đặc biệt, mặc dù trên người có chút khí chất lạnh lùng thanh tao nhưng người giả bộ như vậy đến đây gặp hắn không có mười thì cũng có chín người, tất cả đều là kẻ nghèo khổ.
“Nghe nói nhà ngươi có vật phẩm muốn giao dịch với Hội đấu giá? Mang ra đây cho ta xem, nếu được thì chúng ta vào chuyện chính.” Chưởng sự mập phe phẩy cái quạt không quá để tâm nói. Dù sao nhìn hai người trước mặt cũng chẳng giống như có gì quý hiếm đáng để trao đổi.
Hàn Băng cũng không vì thái độ khinh khỉnh của đối phương mà tức giận, giả vờ như lấy trong tay áo ra một lọ gốm sứ nho nhỏ đưa qua. “Trong đây có một viên Tú Nhan đan có tác dụng lưu giữ tuổi xuân, không biết liệu có đáng giá không?”
Nghe thấy là đan dược, chưởng sự mập ngay lập tức chộp lấy đổ ra, hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào viên đan dược trong lòng bàn tay, sau một hồi tỉ mỉ kiểm tra mới xác nhận đây là đồ thật, lại nhìn hai tên tiểu tử trước mặt, trong lòng nảy sinh lòng tham.
“Ngươi chắc chắn đây là đồ của ngươi sao?”
Hàn Băng nhướn mày một cái nhìn thấu ý đồ của gã, trong lòng nghi hoặc tại sao Nhất Tông lại có thể thuê một nhân tố nguy hiểm như vậy làm chưởng sự, không sợ một ngày nào đó bị gã mập tham lam này chọc giận người khác mà liên lụy sao?
“Ngươi nói cái gì vậy chứ? Cái này tất nhiên là của bọn ta rồi, chính ca ca ta lấy từ trong người ra cơ mà!” Nam Thiên Sang lần đầu tiên gặp kiểu người kỳ quái như vậy tức giận trả lời.
“Ai thấy chứ? Rõ ràng viên đan dược này là ta vừa giao dịch với một lão giả trong giang hồ vào mấy hôm trước, bây giờ ngươi lại tự nhận nó là của ngươi?” Chưởng sự mập kiêu căng khinh thường nhìn tiểu tử tức giận.
“Tiểu tử ngươi nghèo khó cũng đừng có liều mạng lừa đảo như vậy chứ?”
“Ngươi… ngươi thay đen đổi trắng! Nếu như không muốn giao dịch thì trả lại đồ đây!” Tiểu tử cắn chặt răng tiến lên muốn cướp lại lọ gốm nhỏ trong tay gã nhưng lại bị đối phương giật lại cất đi, vươn tay đẩy ngã Nam Thiên Sang xuống sàn nhà.
“Hừ, một tên nhóc còn hôi sữa lại dám giở trò muốn cướp đồ trong tay lão tử, về nhà ăn bám mẹ thêm mười năm nữa rồi đến đây! Hôm nay tâm tình lão tử tốt, tha cho hai người một lần, khôn hồn thì mau mau cút đi, nếu không ta cho người tống cổ hai ngươi ra khỏi nơi này!”
Hàn Băng bình tĩnh cúi người đỡ Nam Thiên Sang đứng dậy xoa xoa đầu tiểu tử trấn an ý muốn cậu nhóc bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn về phía chưởng sự mập còn đang vênh váo đắc ý hô to.
“Nhìn cái gì? Chẳng lẽ còn muốn ăn vạ sao…?”
Ngay khi gã mập vẫn còn liên mồm mắng chửi khinh thường bọn họ, Hàn Băng một phát đưa chân đạp một cái, đá bay cục mỡ này ra thẳng cửa ra vào.
Rầm!
“Áaaaaaa!”
“Cái gì vậy? Có người đánh nhau kìa!”
“Ai mà gan vậy, lại dám đánh nhau trong Hội đấu giá!”
Chưởng sự mập lăn lộn tru tréo kêu gào, cả khuôn mặt toàn mỡ như nhăn thành một đống vô cùng xấu xí. Các tiểu nhị làm trong cửa tiệm túm tụm lại đỡ gã đứng dậy, lại bị gã ta hất tay đánh ngã.
“Tên tiểu tử xấc xược ngu ngốc kia, ngươi thế mà dám đánh lão tử? Coi rằng đây là nhà ngươi sao? Người đâu, xông lên đánh chết hai tên điên ý đồ xấu muốn quấy rối của tiệm cho ta!”
Chưởng sự túm lấy y phục của người bên cạnh đẩy lên, liên tục chỉ về phía Hàn Băng mà gào thét, cú đạp vừa rồi khiến lục phủ ngũ tạng của gã như bị đảo lộn lại với nhau, chỉ hít vào thôi cũng thấy cả người đau quặn thắt lại.
Từ khi lên chức chưởng sự của Hội đấu giá có bao giờ gã bị người khác đánh như vậy? Những người đến đây khi nhìn thấy gã còn phải nhún nhường ba phần, thậm chí những vương tôn quý tộc nhìn gã cũng phải bày ra bộ mặt hòa nhã, ấy vậy mà tên dân thường ngu xuẩn này lại dám tấn công gã?
Thật đúng là đáng chết mà! Hôm nay gã phải bắt lấy tên áo trắng kia lại, đầu tiên cho người bẻ gãy tay chân vứt ra đầu cổng thành, sau đó sẽ âm thầm để người dưới đi bắt về giam vào nhà củi, mỗi ngày tra tấn hắn để hắn biết thế nào là sống không bằng chết!
Ai da, mùng 9 là hết tết r nha các bợn, cùng bắt đầu nghiêm túc kiếm xiền nuôi thân thôi nèo, kkkkk. Chúc mọi người năm mới có một khởi đầu thuận lợi thoải mái nha! 1