Điền Linh Vân không thích Lệ Du Nhiên, bởi vì cả quá trình lớn lên của cô đều bị cha mẹ lấy ra so sánh cùng Lệ Du Nhiên.
“Tôi và Lệ Du Nhiên chưa từng gặp nhau nhưng năm đó ở đại viện tiếng tăm không tốt lắm, nhiều người đều nói cô ta thích ở trước mặt trưởng bối giả bộ nhu thuận, ra bên ngoài thì ỷ mình là người của Lệ gia mà kiêu căng ngang ngược.”
Ngôn Lạc Hi giật mình, “Người Lệ gia chưa từng phát hiện sao?”
“Cho dù phát hiện cũng sẽ dung túng đi, dù sao hai vợ chồng không có con, đem Lệ Du Nhiên trở thành khuê nữ, cô ta chỉ cần trước mặt bọn họ giả vở ngoan ngoãn là xong”
Điền Linh Vân thở dài nói.
Kỳ thật, nói những lời này là cố ý an ủi Nhị Lạc, bởi vì nghe Lệ Du Nhiên chết đi sống lại, cô sợ Nhị Lạc đối với quá khứ của Lệ Nhị thiếu bất an trong lòng.
“Ồ!”
Thật ra, Lệ Du Nhiên cho dù là dạng người gì đối với cô cũng không quan trọng, bởi vì bây giờ giữa cô và Lệ Dạ Kỳ mới là có vấn đề chưa giải quyết.
Điền Linh Vân vươn tay ôm vai Ngôn Lạc Hi, nói:”Nhị Lạc, nếu cậu lo lắng về quá khứ của Lệ nhị thiếu và Lệ Du Nhiên, thì hãy đi nói chuyện thẳng thắn với anh ấy, hai người là vợ chồng, bên nào nhẹ bên nào nặng, tôi tin Lệ nhị thiếu trong lòng cũng biết rõ”
Ngôn Lạc Hi gục đầu xuống:”Điền Điên, nếu như….mình nói là nếu như thôi, nếu như anh cưới mình là có mục đích, thì mình nên làm thế nào?”
“Anh ta có mục đích gì?”Điền Linh Vân khó hiểu hỏi.
Ngôn Lạc Hi lắc đầu, “Không có gì, mình chỉ nói nếu như”
“Nhị Lạc, cậu có phải nghe được tin đồn gì không? Hay cậu đối với Lệ nhị thiếu không có lòng tin?”
Điền Linh Vân nhớ tới lần trước bọn họ cãi nhau, Lệ Dạ Kỳ còn đuổi tới Giang Thành, cô sớm đã nhìn ra vấn đề giữa hai người họ, Nhị Lạc vốn dĩ không có tự tin nên mới suy nghĩ lung tung lo lắng đủ thứ:
“Là không có lòng tin vào bản thân mình”
Ngôn Lạc Hi buồn bã nói, lúc trước còn bên cạnh Chiêu Nhiên cũng không có thiếu tự tin như vậy.
Rõ ràng chỉ cần cố gắng hết sức, trở thành một người ưu tú là tốt rồi, bây giờ còn lòi ra thêm một chuyện, thậm chí cô cũng không biết nên mở miệng với anh như thế nào, nói cho anh biết mẹ ruột của cô là Phó Tuyền.
“Nhị Lạc, đó là bởi vì cậu không biết chính mình tốt đẹp đến mức nào”
Điền Linh Vân thở dài một tiếng,” Không nên suy nghĩ lung tung, Nhị Lạc tôi quen biết, sẽ không vì bất luận người nào mà vứt bỏ sự tin tự và bình tĩnh”
Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu nhìn bầu trời tối om, cảm giác chán nản và khó chịu, phải rất lâu sau hai người mới đứng dậy trở lại phòng bệnh.
———
Khi Lệ Dạ Kỳ đi ra khỏi bệnh viện, Chu Bắc đã lái xe chờ ở đó, chờ anh lên xe, Chu Bắc đưa ra một cái túi giấy, “Thất gia, tất cả số liệu điều tra đều ở đây.”
Lệ Dạ Kỳ nhận lấy mở ra còn chưa xem xong sắc mặt anh đã xanh mét tới cực điểm.
Bọn bắt cóc bắt được chưa?”
“Bắt được rồi, đang trên đường áp giải về thành phố, một tên trong đó bị thương nặng hôn mê”. Chu Bắc báo cáo.
Lệ Dạ Kỳ nắm chặt số liệu trong tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, trầm giọng nói: “Lê Trang trang hiện tại đang ở đâu?”
“Ở biệt thự”
Chu Bắc sau khi biết được Lê Trang Trang là chủ mưu vẫn âm thầm theo dõi hành tung của cô ta, sẵn sàng báo cáo bất cứ lúc nào.
“Chu Bắc, đến biệt thự! “Lệ Dạ Kỳ đằng đằng sát khí nói.