Cho nên, Nhiếp Vân căn bản không định cứng rắn va chạm. mà định lợi dụng ưu thế của Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình.
Không phải ngươi muốn giết ta sao? Vậy thì tới đây, tiến vào Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình đi. Chỉ cần có thể lừa gạt được đối phương tiến vào Nạp Vật thế giới, cho dù thực lực có mạnh hơn nữa cũng tương đương với trang trí!
Đây mới là là bài tẩy cuối cùng của Nhiếp Vân!
Chiến đấu có nhiều lúc chỗ dựa cũng không chỉ là lực lượng chiến đấu, quan trọng hơn là trí óc.
– Tiêu Diêu Tiên, Phù Ám Triều… Các ngươi cũng đến đây đi, tiến vào Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình!
Vừa đi về phía trước, Nhiếp Vân phát ra một đạo ý niệm truyền tới, đồng thời chín cái dây lan tràn ra ngoài của Thiên Tâm Đằng trên người lan tràn ra ngoài, ngăn cản chín người của Vạn Pháp Chúa Tể, để cho đám người Tiêu Diêu Tiên có thời gian chạy trốn.
– Tiến vào Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình sao?
Đám người Tiêu Diêu Tiên sửng sốt một chút, ngay sau đó chợt hiểu ra.
– Thay đổi từ bị động sang chủ động, chủ nhân đang muốn lợi dụng địa lợi, vây khốn bọn chúng. Đi!
Đoạn Diệc và Phù Ám Triều là người kịp phản ứng đầu tiên.
Mặc dù bọn họ không biết ở trong nạp vật trong thế giới là Nhiếp Vân không gì không thể làm. Nhưng mà bọn hắn lại biết Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình là binh khí của hắn, tiến vào binh khí của hắn, chiến đấu ở bên trong tương đương với chiếm cứ địa lợi, giảm bớt không ít áp lực!
– Cái này… Đây không phải là binh khí đánh chết Kiền Huyết lão tổ sao? Nếu như đi vào thì đồng nghĩa với giao sinh mạng vào lòng bàn tay của người khác…
Vô Nhật Chúa Tể có chút do dự.
Uy lực củaHỗn Độn Tĩnh Tâm bình này hắn đã tận mắt nhìn thấy qua, chỉ cần bị thôn phệ, trên căn bản sẽ tương đương với tuyên bố tử vong. Bây giờ Nhiếp Vân để cho bọn họ đi vào, tương đương với đem tính mạng mình giao vào trong tay của đối phương. Sao hắn có thể yên tâm chứ?
Dù sao thời gian hắn và Nhiếp Vân tiếp xúc cũng không dài, bảo hắn toàn tâm toàn ý tương tin đối phương, hắn vẫn có chút không làm được.
– Không đi vào sao? Vậy tránh ra để chúng ta tiến vào!
– Ngươi cứ ở nơi này từ từ do dự đi, chúng ta cáo từ trước…
Đám người Đoạn Diệc, Phù Ám Triều không để ý tới vẻ do dự của hắn, thân thể đồng thời nhoáng một cái đã chui thẳng vào hắc động trước mắt.
Bọn họ đối với Nhiếp Vân tin tưởng vô điều kiện, về phần vị Vô Nhật Chúa Tể này có tin tưởnghay không, lại không quan tâm, cũng không quản được.
– Tú Linh đại đế, làm sao bây giờ…
Thấy đám người Đoạn Diệc không chút do dự nào mà nhanh chóng chui vào Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình, Vô Nhật Chúa Tể cuống quít.
Bọn họ vừa đi, hắn sẽ trở thành cái bia ngắm, rất có thể sẽ bị đối phương vây công.
Đối mặt với một người thì cũng thôi đi. Thế nhưng đối mặt với nhiều người như vậy… Không cần suy nghĩ, nhất định hắn sẽ không chống đỡ được bao lâu mà sẽ lập tức bị đánh chết!
Nghĩ đến điểm này, hắn không tự chủ được mà nhìn về phía Tú Linh đại đế.
Vị đệ nhất mỹ nữ tam giới này còn có thời gian tiếp xúc với Nhiếp Vân ngắn hơn hắn. Thậm chí còn chỉ mới nói đôi lời, nếu nói tới giao tình, nhất định còn cạn hơn so với hắn, để xem nàng lựa chọn như thế nào.
– Ngươi muốn chạy trốn thì chạy nhanh đi, ta quyết định tiến vào Hỗn Độn Tĩnh Tâm bình!
Tú Linh đại đế không để ý tới hắn, lại quay người lại, theo sát ở sau lưng đám người Đoạn Diệc mà tiến vào vòng xoáy đen nhánh trước mắt.
– Ngươi…
Thấy nàng không chút do dự, sắc mặt Vô Nhật Chúa Tể co chút khó coi, cắn răng một cái rồi cũng đi theo.
Không có biện pháp a, bây giờ chạy trốn nhất định cũng không trốn thoát. Lúc này hắn chỉ có thể tin tưởng Nhiếp Vân, nhìn xem đối phương có phải sẽ có thể lần nữa sáng tạo kỳ tích hay không mà thôi.
– Ha ha! Muốn tới bắt chúng ta thì nhanh đi. Nếu không tới, ta đi vào trong ngủ một giấc trước a!