Trong mắt người bình thường ở huyện Cẩm Ngư, hôm nay chỉ là một ngày bình thường, nhưng tầng trên cùng của toàn bộ giới thương mại huyện Cẩm Ngư, bao gồm cả quan chức địa phương, cũng phát sinh chấn động vào hôm nay. Huyện Cẩm Ngư đột nhiên xuất hiện một tập đoàn thần bí, với thủ đoạn cực kỳ mãnh liệt, đã chiếm cứ phần lớn thế giới thương nghiệp ở huyện Cẩm Ngư, có người nghe ngóng một chút về nguồn gốc của tập đoàn thần bí này, cuối cùng đáp án có được là sâu không lường được.
Chẳng ai biết được tập đoàn thần bí này đột nhiên xuất hiện vì nguyên nhân gì, hiện giờ suy nghĩ của mọi người chỉ có một, đó chính là mau chóng chuẩn bị cho tốt, khi biết đối phương sẽ tham gia buổi họp riêng vào ngày mai, các thành viên cấp cao ở huyện Cẩm Ngư đều chuẩn bị sẵn sàng.
Một đêm trôi qua, ngày hôm sau đã đến, gần như ông chủ của mỗi một công ty đều đẩy xong việc trong tay mình, chuẩn bị cho buổi họp riêng vào tối nay.
Thời gian một ngày, ở trong mắt vài người là rất chậm và dài, nhưng đối với một vài người mà nói, thì nó lại trôi qua rất nhanh. Đối với Áo Tang thì thời gian một ngày này khiến công †a cảm thấy thật ngắn ngủi.
Áo Tang không để ý đến việc bản thân ăn mặc chỉnh tề để tham dự một buổi lễ nào đó, cũng không để ý mình sẽ gặp mặt ông tổng nào hay những lời nịnh bợ của các doanh nhân, điều ông ta quan tâm là sau hôm nay, ông ta sẽ đi gặp mặt con cháu mình với thân phận như vậy.
“Trương Thác, cậu thấy tay áo này của tôi có phải hơi dài rồi không? Tôi vẫn cảm thấy quần áo phía sau có hơi nhăn thì phải? Cậu cảm thấy hình tượng này của tôi thật sự ổn chứ?”
Vấn đề của Áo Tang xuất hiện hết cái này lại đến cái khác.
Liên tưởng với khi gặp ông ta vào năm đó, đối phương đội mũ rộng vành trên đầu, đứng trên thuyền thật cô đơn, bộ dáng kiệm lời đó trái ngược dữ dội với dáng vẻ hiện tại.
Trương Thác không khỏi vui vẻ: “Quần áo của ông đều do nhà thiết kế tính toán đến từng đơn vị, đo lường đến từng milimet, tuyệt đối không có vấn đề, trang phục cũng là dùng chất vải tốt nhất hiện nay, sẽ không dễ dàng bị nhăn đâu”
Anh võ lên vai Áo Tang, quả nhiên từ tận đáy lòng của mỗi người đều có một nơi mềm mại nhất.
Áo Tang nghe thấy lời an ủi của Trương Thác, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh đã lại khẩn trương cả lên: “Cậu nói sau khi chúng ta tham gia xong tiệc tối nay thì sẽ qua đó, liệu có làm phiền bọn họ nghỉ ngơi không? Hơn nữa cậu nói xem, tôi muốn gặp con gái tôi, bọn họ có thể đồng ý không?
“Được rồi được rồi, cứ để tôi sắp xếp hết đi, được chưa?”