– Thần Mẫu bế quan, Thái Nhất ở gần bên, vị khách này đương nhiên đến từ Hỗn Độn thiên quốc.
Giang Nam cười nói:
– Sư huynh châm ngòi ngũ giáo phái và giáo môn khác tranh đấu, khiến các đẳng cấp giáo chủ nổi lửa, một mình sư huynh khó mà ngư ông đắc lợi. Thái Nhất, Huyền Đô, Càn Nguyên đều bình yên vô sự. Cho nên trận chiến sau ngàn năm sư huynh cần có người giúp đỡ, Hỗn Độn thiên quốc là lựa chọn tốt nhất.
Giang Nam khẽ thở dài:
– Sư huynh có chỗ nào giải thích không?
Ngọc Kinh Thiên Quân lắc đầu, nói:
– Nói chuyện với người thông minh không còn giãi bày gì.
Giang Nam nghiêm túc nói:
– Sư huynh, mời!
Ngọc Kinh Thiên Quân nghiêm nghị nói:
– Mời!
Hai người sóng vai đi ra ngoài uy lực, bước chân tần suất như nhau, không nhanh không chậm. Ngọc Kinh Thiên Quân, Giang Nam ra khỏi Ngọc Kinh tiên thành, một đường hướng bắc vào sâu trong hai đạo cung.
Ngọc Lâm Tử, Ngọc Tiên Nhi vội chạy ra Ngọc Kinh tiên thành, đưa mắt nhìn theo. Hai bóng người vẫn tiến tới, tốc độ như nhau nhưng dần khác biệt.
Bước chân Ngọc Kinh Thiên Quân đạp xuống, trong thiên địa hai đạo cung dần có hà quang tỏa sáng, ngàn vạn con đường. Tiên đạo hai đạo cung cộng minh với Ngọc Kinh Thiên Quân.
Bước chân Ngọc Kinh Thiên Quân phát ra thanh âm như tiếng nhạc đẹp nhất rung động lòng người, đạo âm tấu tiên khúc. Nơi Ngọc Kinh Thiên Quân đi qua nở hoa năm màu, chân gã bước qua đá sỏi biến thành tiên ngọc.
Khí thế Ngọc Kinh Thiên Quân càng lúc càng mạnh, cảm ứng không gian với hai đạo cung càng mãnh liệt, chặt chẽ hơn. Một số núi tiên biến thành núi ngọc, không gian lóe sắc ngọc.
Nơi Ngọc Kinh Thiên Quân đứng khắp chốn là ngọc kinh.
Liên kết giữa Ngọc Kinh Thiên Quân và hai đạo cung chặt chẽnhư một người.
Giang Nam đạp bước khác hẳn Ngọc Kinh Thiên Quân. Bước chân Giang Nam nặng nề, hai đạo cung đang bài xích hắn, không gian ngăn cách hắn, đại đạo không cộng minh cùng hắn.
Giang Nam như kẻ cô độc đi xa, cái bóng kéo dài.
Cảm giác cô đơn chiếc bóng dần rõ hơn theo bước chân Giang Nam đi tới.
Vị thần duy nhất trên đời, cô đơn và duy nhất.
Thần vĩ đại, không sợ, cô độc, tất cả đậm đặc trên người Giang Nam.
Nguyên là nhất,thủy là nhất, là khởi nguồn, là cô độc, là nguyên thủy.
Là thần.
Ngọc Kinh Thiên Quân dựa thế, mượn thế hai đạo cung. Ngọc Kinh Thiên Quân đi trên con đường của mình, mà dù sóng vai nhau nhưng đạo tâm hai người càng đi càng xa.
Hai người dừng bước. Khí thế của Ngọc Kinh Thiên Quân đã ảnh hưởng thiên địa xung quanh, thiên địa như làm bằngmỹ ngọc, nơi gã đứng là ngọc kinh.
– Giang thái sư, ta mượn thế hai đạo cung, bây giờ đã uấn nhưỡng đến cực hạn. Ngươi nên biết lúc này ngươi không phải đối thủ của ta, đạo quả của ngươi ký thác vào bản thân, ta giết ngươi không khó khăn gì. Ngươi không thể thất bại, bởi vì ngươi thua là chết.
Ngọc Kinh Thiên Quân khẽ thở dài:
– Ngươi là số ít đối thủ ta thưởng thức, ta không muốn giết ngươi ngay bây giờ.
Giang Nam dứng thẳng tắp, mỉm cười nói:
– Sư huynh, không khoác lác sẽ chết sao?
Mắt Ngọc Kinh Thiên Quân lóe sát khí, ra tay.
Huyền Châu. Đám thủ lĩnh Tịch Ứng Tình, Đạo Vương Tiên Quân, Càn Khôn lão tổ đang họp.
Băng Liên Thánh Mẫu vội vàng xông vào hỏi dồn:
– Giáo chủ mới đi hai đạo cung, đấu với Ngọc Kinh Thiên Quân?
Càn Khôn lão tổ gật đầu, nói:
– Đã đi một đoạn thời gian.
Băng Liên Thánh Mẫu giậm chân, ngực to phập phồng:
– Nguy rồi, lần này nguy thật. Ngọc Kinh đã là Thiên Quân, lại ở hai đạo cung, giáo chủ sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Càn Khôn lão tổ cười nói:
– Băng Liên đạo hữu bình tĩnh đi. Tuy Thiên Quân cường đại vô biên nhưng giáo chủ cũng có thủ đoạn riêng. Mới rồi giáo chủ đấu với Thánh Ma Thiên Tôn một trận không chia thắng bại, Ngọc Kinh Thiên Quân mạnh hơn Thánh Ma Thiên Tôn sao? Dù giáo chủ không bằng Ngọc Kinh nhưng cũng không kém quá xa.
Băng Liên Thánh Mẫu lạnh lùng cười:
– Cái gì gọi là Thiên Quân? Thiên Quân chính là người khống chế đại đạo trong thiên hạ. Đạo Quân là người thống trị, sáng tạo đại đạo thiên hạ. Kiếp trước ta là Thiên Quân, hiểu rõ năng lực của Thiên Quân nhất.