Giọng nói của thiếu nữ dễ nghe vang lên :”Xin chào cô, tôi là bạn gái hiện tại của Thẩm Tây Thừa. Tôi không biết trước đó Tây Thừa có nói tôi là bạn gái anh ấy hay không, nhưng thật sự tôi và anh ấy đang ở trong mối quan hệ đó, tôi không phải bị bao nuôi, chỉ là tình cảm từ đôi bên thôi. Anh ấy có việc nên nhờ tôi giữ điện thoại, tôi đang chơi di động anh ấy thấy có thông báo tin nhắn mới nên có tự tiện vào xem, cũng không có gì ác ý đâu, trước đó là tôi suy nghĩ nông cạn nên có vài lời nói không nên nói, xin lỗi cô.?Anh ấy cũng từng kể cho tôi nghe một số chuyện về cô, tôi cũng không biết quá rõ về thời đi học của hai người. Nhưng hai người cũng chưa từng ở mối quan hệ yêu đương, tôi không biết rõ bây giờ hoặc sau này anh ấy có thích cô hay không, việc đó tôi cũng không chắc. Anh ấy không thích tôi xen vào việc riêng của anh ấy và tôi cũng sẽ tôn trọng mọi quyết định của anh ấy, tôi cũng không hỏi cả hai người bận gì mà nói chuyện rất lâu, con gái mà, có bạn gái nào thật sự vui vẻ khi bạn trai mình trò chuyện cùng người phụ nữ khác đâu.”
Ngừng một lúc cô nói tiếp :”Thế nên cô đợi anh ấy trở lại rồi trả lời tin nhắn của cô được không. Tôi cũng không đăng nhập và cho anh ấy quyền tự do tuyệt đối nên tôi sau này sẽ không đọc trộm tin nhắn đâu. Nhưng mà nếu hai người yêu nhau, thì nên nói với tôi một tiếng. Tôi không thích dính vào mối quan hệ ba người, còn nếu anh ấy thật sự thích cô, cho phép chị tiến xa hơn thì tôi tuyệt đối không níu kéo hoặc trách móc ai. Tôi sẽ rời xa ấy anh, cũng không còn bao lâu nữa là tôi cũng đã đi xa thật rồi. Nhưng nếu anh ấy thật sự không thích cô, mong rằng ngoài công việc hy vọng cô sẽ không có tâm tư riêng tư nào, dù là quyết định nào tôi cũng sẽ tôn trọng quyết định của anh ấy. Vì thế tôi sẽ không thay anh ấy quyết định cái gì, cũng sẽ không xoá cô khỏi danh sách bạn bè của anh ấy, tôi biết ngoài chuyện này ra hai người vẫn còn là đối tác làm ăn, có nhiều chuyện vẫn cần phải liên lạc, nên cô cứ yên tâm.”
“Cuộc trò chuyện này tôi sẽ không xoá. Chỉ là..có thể sẽ hơi lâu một chút, cô đợi anh ấy trở lại được không? Đợi anh ấy thấy tin nhắn, anh ấy sẽ cho cô câu trả lời. Tới lúc đó, tôi sẽ quyết định.”
Đoạn hội thoại của cô hơn hai phút ba giây, không biết Âu Cẩn Y có xem được không nhưng rất lâu sao vẫn không thấy tin nhắn phản hồi.
Đầu óc cô vô cùng phức tạp, anh luôn miệng nói sẽ không yêu cùng lúc hai người, sẽ không có chuyện mưa dầm thấm lâu. Nhưng mà..sự nhạy cảm và suy nghĩ cực đoan của cô lại không vì thế mà an tâm. Thôi thì..đợi anh tự thấy đi. Cô cũng không có can đảm để nói với anh.
.
Đến tối, thì anh mới nhìn thấy tin nhắn đó, nghe đến giọng đoạn ghi âm của Khúc Yên thì gương mặt đã từ u ám chuyển thành lạnh lẽo toát ra khí lạnh, đúng là chỉ có cô mới nhân từ độ lượng như thế.
Anh hiểu vì sao Khúc Yên trước khi lên máy bay lại ôm chặt anh không buông, cũng hiểu vì sao ánh mắt cô lúc đó nhìn anh lại thê lương đến vậy.
Cũng hiểu giọt nước mắt lúc đó không phải vì không muốn về Đế Đô, mà là vì sợ lần đi này thì liền trượt tay đánh mất anh.
Anh tốn công tốn sức, tốn không biết bao nhieu công sức, thế mà chưa được một tiếng đã bị tin nhắn của cô ta làm cho bất an trở lại. Không sớm không muộn lại ngay lúc cô cầm di động anh mà gửi.
Thẩm Tây Thừa bấm vào một dãy số gọi cho ai đó. Lạnh giọng ra lệnh :”Cho người theo dõi Âu Cẩn Y, có bất kỳ động thái nào lập tức báo lại.”
Sau đó vào lại Wechat trực tiếp cho Âu Cẩn Y vào danh sách đen. Cũng xem như là cho cô ta một câu trả lời.
Cô nhóc của anh thánh nhân đến mức làm anh khó chịu. Nhiều năm trước anh và Âu Cẩn Y cùng giành học bổng nước ngoài, hoặc là anh, hoặc là cô ta.
Sau cũng vì điểm anh rất tốt mà được giấy báo trúng tuyển ở Hoa Kỳ, cuối cùng Âu Cẩn Y khóc lóc thảm thương trước mặt anh, trùng hợp là khi đó anh cũng có lí do không thể đi, liền không cần cơ hội tốt ấy.
Có lẽ là vì anh thật sự không thích nên đã không tiếc nuối mà nhường cô ta cơ hội tốt đó. Nhưng cũng vì lời nói mập mờ ấy lại khiến Khúc Yên hiểu lầm anh và cô ta có tình cảm với nhau.
Cái gì cũng phải có giới hạn của nó, Khúc Yên chính là giới hạn của anh.
Làm cô khóc, tức là khiêu khích đến Thẩm Tây Thừa.