Nhất Uy theo đuôi thầy Đạo như hình với bóng. Cậu nhìn vào bên trong phòng giáo viên và càng nghi ngờ hơn khi thầy không có dấu hiệu rời đi, có vẻ muốn ở lại trường lâu hơn.
Vẫn chưa đến giờ hẹn, Trúc Cho vẫn còn đến hai tiếng đồng hồ nữa. Cô không nghĩ mình nên ở trong đây chờ đợi. Cô muốn ăn cơm do Tiểu Bạch nấu và hy vọng Thanh Lâm đưa tin tức sớm hơn một chút.
Đồng hồ điểm đến 7 giờ, Trúc Chi đã ngồi trong lớp học chờ đợi. Cô đợi đến ba mươi phút mà vẫn không thấy ai xuất hiện. Lẽ nào có kẻ chơi khâm cô hay sao chứ.
Trúc Chi bước ra khỏi lớp học, cô nhìn xung quanh một lượt. Ngoài tiếng lá xào xạc bởi cơn gió to vừa thổi qua, cô nào nghe được âm thanh nào nữa đâu.
“Ban đêm trong trường không an toàn.”, cô nghe tiếng của ai đó nói vọng ra từ phía bên kia lớp học, cách lớp của cô khoảng ba hay bốn phòng học. Cô đuổi theo.
Trúc Chi thấy cô bạn đã muốn gặp mình lúc sáng. Trên người nhuốm đầy máu, chiếc áo không còn một màu trắng tinh khôi nữa, người thì ướt nhẹp, khuôn mặt nhếch nhác sợ hãi dáo dác nhìn khắp nơ như sợ có kẻ phát hiện việc cổ đến đây gặp Trúc Chi.
“Bồ là người lúc sáng gặp tôi? Bồ là một hồn ma ư?”
Cô bạn ma gật đầu rất chậm:
“Tôi bị đuổi giết, đã chết. Xác của tôi nằm dưới đáy hồ sâu. Tôi không tìm được ai giúp đỡ. Không một ai nhìn thấy tôi.”
“Vậy thì làm sao bồ biết tôi có thể nhìn thấy bồ mà tới đây?”
Hồn ma trông có vẻ như vừa mới bị người ta đấm một phát vào mặt. Nó kinh ngạc nhìn cô, nó không hiểu. Đáng lý, cô phải hỏi nó là ai, vì sao mà chết rồi cứu cô trước chứ.
Nhưng nó vẫn trả lời:
“Tôi nghe một vài lời đồn về một phượng hoàng đang học ở đây. Nếu là phượng hoàng, nhất định có thể thấy được tôi, nhất định có thể giúp tôi.”
Trúc Chi lại tiếp tục nghi ngờ:
“Và bồ biết ngay tôi là phượng hoàng?”
“Cây trâm trên đầu.”, con ma cẩn thận chỉ tay về phía cây trâm, nó run giọng nói tiếp, “Trước khi tìm đến bồ, tôi đã nghe được một số tin đồn hay ho về bộ tứ siêu đẳng. Mấy bồ có quen biết với thám tử, mấy bồ sẽ điều tra được người đã giết tôi.”
Trúc Chi biết mình sẽ giúp đỡ ma nữ này. Nhìn bộ dạng của nó là biết, nó thực sự đã bị dồn vào đường cùng mới tìm đến đây. Nếu cô đã đồng ý gặp nó, dĩ nhiên cô sẽ nghe qua câu chuyện một chút.
“Bồ hãy kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện.”
Ma nữ ngồi xuống gần Trúc Chi. Nó bắt đầu nhớ lại đoạn hồi ức trước khi bị đuổi giết.
Ma nữ tên thật là Lâm Quỳnh Như, học trường Trần Quốc Toản trên quận 4. Nó được sinh ra trong một gia đình bình thường, không giàu có chứ đừng nói có thứ gì quý hiếm. Mặc dù, nó không biết rõ bố mẹ làm nghề gì, nhưng nó chắc họ không phải tội phạm.
Một hôm, bố mẹ nó trở về nhà mà không giấu được nỗi lo lắng. Ngay cả nó khi đang ngồi học bên trong phòng, vẫn nhận ra sự lo lắng đến ngợp cả căn nhà, nhất là trong giọng nói của họ.
Mẹ nó lo lắng nói:
“Anh ta sẽ đến đây giết chúng ta. Mình phải làm sao đây hả anh?”
Bố của Như cũng chẳng thấy khá hơn là bao. Ông an ủi vợ mình, dù trong lòng ông cũng ngập tràn nỗi sợ:
“Sẽ không đâu. Chúng ta nào có liên quan đến họ đâu.”
“Bé Như nhà mình thì sao hả anh.”
“Tạm thời cho nó sang nhà nội ở đi.”
Trước sự ép buộc của bố mẹ, Như đã phải chuyển sang nhà nội ở nhờ mấy bửa. Bố mẹ lấy ly do phải đi làm xa, không ở nhà chăm sóc nó được.
Vậy mà chỉ ba ngày sau khi về ở với bà, nó đã hay tin ba mẹ nó tự tử chết trong nhà. Họ còn để lại bức thư tuyệt mệnh ngay bên cạnh. Cảnh sát điều tra được: Họ đã mua một lượng lớn xăng về tự thiêu mình đến chết.
Quỳnh Như vừa kể vừa khóc nghe rất thảm sầu. Tiếng khóc của nó hòa vào tiếng nói, Trúc Chi không nghe được câu chuyện tiếp đó ở phía sau. Chỉ nghe hình như nó bị kẻ nào đó đeo mặt nạ kín mặt đuổi giết. Nó chạy mãi chạy mãi dọc theo bờ sông gần nhà. Cuối cùng bị đâm một nhát vào giữa ngực, rơi xuống đáy sông. Nó không hiểu tại sao đến bây giờ xác của nó vẫn chưa ngoi lên mặt nước. Nghĩa là không ai biết nó đã chết.
Quỳnh Như nghẹn ngào nói tiếp:
“Người đó cứ muốn tôi giao cuốn sách cổ nào đó. Tôi không biết nó ở đâu cả. Ba mẹ tôi lẽ nào cũng bị giết chết chứ không phải tự tử ư?”
Dứt lời, Quỳnh Như gào lên khóc thảm thiết. Tiếng khóc xé tan sự yên tĩnh của màn đêm. Trúc Chi vẫn ngồi đó nghe nó khóc một hồi lâu.
Cái chết của bố mẹ Quỳnh Như nghe rất quen. Cũng có hai người cũng bị giết giống như họ: Bố mẹ Hải Phong. Họ đều bị thiêu chết, đều được cho rằng đã tự tử, chắc chắn giữa họ có mối liên quan nào đó. Nếu Quỳnh Như đã bị giết hại, Hải Phong rất có thể gặp nguy hiểm. Cô sẽ nhờ Vô Ảnh bảo vệ xung quanh cậu ấy, tránh những sai lầm không đáng có.
Rút cuộc Trúc Chi không chịu nổi khi nghe tiếng khóc sầu thảm của Như, cô nói:
“Tôi sẽ giúp bồ điều tra mà. Bây giờ, chúng ta về nhà tôi trước đã. Như bồ nói, ban đêm trong trường không an toàn lắm.”
Quỳnh Như từ chối:
“Tôi vẫn nên ở đây thì hơn. Kẻ đó vẫn đang truy đuổi linh hồn của tôi.”
“Như vậy càng phải đi cùng tôi mới đúng. Bồ sẽ được an toàn.”
Quỳnh Như mỉm cười đồng ý. Nó đi bên cạnh Trúc Chi như những người bạn đồng hành.
Trúc Chi hỏi:
“Bồ đã là hồn ma trước cả khi gặp tôi ư?”
Quỳnh Như tưởng Trúc Chi chưa nghe hết câu chuyện. Nó tính bắt đầu kể lại mọi chuyện cho cô nghe đã bị cô ngăn lại. Cô giải thích:
“Tôi chỉ muốn chắc hơn thôi. Nếu vậy bồ cần gì để lại bức thư hẹn gặp tôi làm gì. Bồ chỉ việc nói ngay cái lúc gặp tôi trong lớp thôi.”
Quỳnh Như khựng lại trên không. Nó quay cái đầu (chỉ quay mỗi cái đầu 180 độ) ra đằng đằng sau nhìn cô, khiến cô suýt hét lên inh hổ vì hết hồn. Nó nói tỉnh bơ:
“Tôi đâu để lại bức thư nào đâu? Tôi là ma, nhớ chứ? Ma thì để lại thư kiểu gì?”
“Nguy rồi.”, Trúc Chi thầm than.