“Đừng khóc, Thiển Thiển, ngoan, qua rồi. “Ngôn Lạc Hi cố nén đau lòng, khuyên nhủ.
Cố Thiển khóc không thành tiếng che mắt, “Không qua được rồi, chị Lạc Hi, em hận chính mình, nếu tối
hôm qua đi cùng với Thẩm Trường Thanh đã không xảy ra chuyện này. Tại sao em ở lại chứ?”
Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng cầm tay Cố Thiển:”Thiển Thiển, đừng tự trách mình, đây rõ ràng là lỗi của tên khốn Mặc Bắc Trần kia.
Cả người Cố Thiển cuộn tròn lại, nước mắt không ngừng chảy xuống, “Chị Lạc Hi, em đau, đau quá, em liều mạng cầu xin nhưng anh ấy không chịu buông tha em, hu hu hu…”
Ngôn Lạc Hi nhịn không được rưng rưng nước mắt, cô
đứng lên, phẫn nộ nói: “Thiển Thiển, em chờ đó, chị đi tìm người đánh tên khốn kia một trận, anh ta dựa vào cái gì đối xử với em như vậy?”
Ngôn Lạc Hi còn chưa dời bước, đã bị Cố Thiển đưa tay ôm lấy thắt lưng, tâm tình càng kích động, “Chị Lạc Hi, đừng đi, chị đừng đi, em không muốn liên lụy chị”
“Em quên rồi, chị là vợ Lệ Dạ Kỳ, cho dù chị tìm người
đấm anh ta vài cái, anh ta cũng không dám làm gì chị, có lẽ lúc này Lệ đại thần nên phát huy công dụng”
Cố Thiển vẫn ôm chặt lấy cô, cô liều mạng lắc đầu, “Chị đừng đi, chị Lạc Hi, ô ô ô……”
Ngôn Lạc Hi cụp mắt nhìn Cố Thiển, thật không đành lòng kích thích cô gái nhỏ.
Cô dịu dàng nói:”Được rồi nằm xuống đi, chị không đi nữa bình tĩnh nghỉ ngơi”
Lúc này Cố Thiển mới buông tay ra.
Ngôn Lạc Hi một lần nữa ngồi xuống bên giường, nhìn sắc mặt trắng bệch của Cố Thiển chần chờ một chút, vẫn hỏi: “Đau lắm sao?”
Trên mặt Cố Thiển ửng đỏ, đầu cô lắc như trống bỏi, bị thương ở vị trí nhạy cảm như vậy, sao không biết xấu hổ cho bác sĩ cho cô xem? Tôi mới không cần.
Ngôn Lạc Hi nhìn cô gái chỉ vừa tròn 20 tuổi, đối với chuyện nam nữ vẫn chưa thông suốt.
Mặc Bắc Trần đối với cô như vậy, có thể sau này sẽ lưu lại cái bóng tâm lý nặng nề.
“Vậy, có muốn chị giúp em bôi thuốc không?”
Cố Thiển xấu hổ muốn chết, lắc đầu dữ dội hơn, “Bác sĩ có kê đơn, lát nữa em tự uống thuốc”
Nhìn thấy cảm xúc của Cố Thiển dần ổn định lại không còn khóc nữa, Ngôn Lạc Hi muốn hỏi dự định làm gì sau này nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của cô.
“Thiển Thiển, loại chuyện này con gái phải chịu thiệt một chút, lần đầu sẽ đau, làm nhiều lần sẽ không đau nữa”
“….”
Cố Thiển há hốc mồm kinh hãi nhìn Ngôn Lạc Hi như thể cô vừa nói điều gì đó rất sốc.
Cô chưa bao giờ biết một cô gái lại phải trải qua nỗi đau thấu tận trái tim như vậy để hóa thân thành phụ nữ. Nếu loại chuyện này là hai bên tình nguyện cho dù đau cũng vui vẻ chịu đựng, nhưng bây giờ như vậy thì tính là cái gì đây?
Thấy lời nói của mình làm Cố Thiển sợ hãi, Ngôn Lạc Hi vội vàng trấn an:”Ý chị nói, nếu là em tình nguyện. Thiển Thiển à, không sao đâu, coi như bị chó cắn một miếng”
“….”
Vậy thôi, cô cũng không biết nên an ui Cố Thiển sao.
Cố Thiển rũ mắt, nước mắt lại đảo quanh hốc mắt, “Chị Lạc Hi, em phải đối mặt với Thẩm Trường Thanh như thế nào, bọn em còn có thể ở bên nhau được nữa không?”
Ngôn Lạc Hi vuốt mái tóc rối bời bên má cô ra sau tai, cô biết mình nói như vậy, không công bằng với Thẩm Trường Thanh, nhưng vẫn nói: “Nếu thật sự yêu em, anh ấy sẽ không để ý.”
“Nhưng em để ý, không thể cho anh ấy trọn vẹn bản thân mình làm sao xứng đáng với thâm tình của anh ấy? Chị Lạc Hi, anh hai…nhất định cố ý là muốn em không còn mặt mũi nào ở bên Thẩm Trường Thanh nữa.” Trong giọng nói Cố Thiển tràn ngập oán hận.
Ngôn Lạc Hi nhớ tới vẻ mặt lúc nãy khi Mặc Bắc Trần nhờ vả cô, cô cúi đầu nói: “Có lẽ nào anh ấy chỉ muốn giữ em lại?”
Trái tim Cố Thiển run lên, rất không muốn nhớ lại chi tiết tối hôm qua, nhưng những hình ảnh đó dường như tự có ý thức, không ngừng hiện lên trong đầu.
Anh tàn nhẫn chiếm hữu cô, nói lời tâm tình bên tai cô, thâm tình mà tuyệt vọng như vậy, lại mang theo thống khổ thật sâu, cô gần như muốn tha thứ cho sự tàn bạo của anh đối với cô.
Nhưng, sẽ không thể tha thứ!
“Chị Lạc Hi, em sẽ không tha thứ cho anh ấy, tuyệt đối sẽ không!”
Giống như là nói cho mình nghe, ngữ khí của Cố Thiển càng kiên định.
Ngôn Lạc Hi im lặng, đứa trẻ ngốc nhấn mạnh giọng nói lặp lại một lần nữa, nói cho cùng chỉ không có lòng tin với chính mình.
Cô than nhẹ một tiếng, “Thiển Thiển, đừng nghĩ nhiều như vậy, trước tiên dưỡng thân thể cho tốt.”
Chờ Cố Thiển ngủ, Ngôn Lạc Hi và Điền Linh Vân cùng rời khỏi phòng bệnh