Mà hơn một ngàn nhân mà hai bên cũng bình tình vô cùng, không có gì sợ hãi. Chung quanh đây ẩn dấu năm vạn đại quân Hắc Long ty, chính là hơn vạn thế lực địa phương đã không đặt số lượng nhân mà này vào mắt.
Miêu Nghị xuất ra gương đồng làm phép run lên. Hắc y nhân và “Vân Tri Thu” lảo đảo đi ra. Cũng không biết ở trong gương đồng gặp phải tao ngộ gì, tóm lại Miêu Nghị nhanh chóng xuất thủ, rất nhẹ nhàng đã chế trụ hai người.
Tạm thời mặc kệ Hắc y nhân, Miêu Nghị giơ tay lên túm lấy chiếc nón che mặt màu đen trên đầu “Vân Tri Thu” ném xuống. Sau khi thấy rõ diện mạo của “Vân Tri Thu” rõ ràng sửng sốt một lát,
– Là ngươi?
Ai ngờ “Vân Tri Thu” vẻ mặt bối rối cúi đầu xuống.
Mục Vũ Liên tò mò:
– Đại nhân, ngươi biết nàng?
Miêu Nghị nói:
– Lão Bản Nương Vân Tri Thu của Vân Dung quán Thiên Nhai Thiên Nguyên tinh ta làm sao không nhận ra? Người quen cũ!
– A…
Mục Vũ Liên sửng sốt, nếu như nhớ không lầm, vị này hẳn là người từng có chuyện xấu trong truyền thuyết với tổng trấn đại nhân?
Nhân mã hai bên nghe tiếng cũng nghiêng đầu nhìn, hiển nhiên cũng từng nghe thấy đoạn sự tích kia của tổng trấn đại nhân.
Pháp nhãn Chử Tử Sơn bao trùm không trung vừa nhìn, thấy nữ nhân đứng ở cửa động quả nhiên là “Vân Tri Thu”, vừa mừng vừa sợ. Mừng chính là “Vân Tri Thu” không xảy ra việc gì, kinh hãi là “Vân Tri Thu” và Giang Nhất Nhất không rõ rơi vào trong tay người nào, cũng không biết còn có thể giữ được “Vân Trị Thu hay không, lúc này phân nộ quát:
– Lập tức giao hai người họ ra đây, tha các ngươi không chết, nếu không đừng trách bổn tướng vô tình!
Miêu Nghị hoàn toàn không để ý đến hắn, ngược lại nhìn gương mặt Vân Tri Thu “a” lên một tiếng, hồ nghi nói:
– Không đúng!
Mục Vũ Liên nhìn không trung lại nhìn Miêu Nghị, hỏi:
– Đại nhân. Làm sao không đúng?
Miêu Nghị không trả lời nàng, mà đưa tay túm lấy khuôn mặt “Vân Tri Thu” quan sát một lúc, còn quá đáng hơn là, còn đưa tay sờ lên ngực “Vân Tri Thu”, lại xoay quanh đến phía sau “Vân Tri Thu” sờ cái mông “Vân Tri Thu”, tóm lại trước mắt bao người một bữa sờ loạn trên người “Vân Tri Thu.
Biểu hiện của bọn thủ hạ hai bên rất đặc sắc, Mục Vũ Liên trợn mắt há hốc mồm cũng muốn lảo đảo, tên…đại nhân này cũng quá không chú ý ảnh hưởng, trước mặt nhiều người như vậy mà dám làm chuyện bỉ ổi như vậy!
– Ồ… Ồ…
Nhưng “Vân Tri Thu” vẻ mặt lại bi phẫn, dưới ma trảo của Miêu Nghị liều mạng uốn éo người. Không biết làm sao vừa rồi bị Miêu Nghị chế trụ, cố gắng giãy giụa thoát ra, nói cũng không nói nên lời, chỉ có thể ồ ồ.
Vốn trong kế hoạch cũng không chuyện này. Vì vậy kêu nàng làm sao có thể không bi phẫn!
Miêu Nghị cuối cùng nắm cằm nàng, hai mắt chợt nhíu lại:
– Giả dối! Ngươi vốn không phải là Vân Tri Thu, nói, ngươi là ai?
– Giả dối…
Mục Vũ Liên ngạc nhiên, đám thủ hạ hai bên cũng như thế, hiểu ra, thì ra đại nhân không phải là vô lể, mà là đang điều tra thiệt giả, nhưng kỳ quái chính là, vì sao đại nhân “vô lễ” một trận trên người nữ nhân này là có thể phát hiện ra thiệt giả, chẳng lẽ lời đồn đài là thật, đại nhân quả thật có quan hệ mờ ám với Vân Tri Thu?
“Vân Tri Thu” nói không ra lời, hai mắt như muốn phun lửa, điên cuồng giãy giụa chỉ hận không thể xông lên liều mạng với Miêu Nghị.
Trên vạn nhân mã kín đặc trên không trung yên lặng không tiếng động, không ít người âm thầm trao đổi ánh mắt, đây là nữ nhân Đô Thống đại nhân sắp sửa muốn kết hôn, vậy mà trước mặt mọi người lại bị người ta…
Chữ Tử Sơn lơ lửng trên không trung lồng ngực dồn dập phập phồng, vẻ mặt bởi vì tức giận mà trở nên dữ tợn, tận mắt nhìn thấy một màn này tựa hồ khiến hai mắt hắn như muốn nứt ra.
Nữ nhân hắn sắp sửa kết hôn ở trước mặt nhiều thủ hạ như vậy lại bị vô lễ, nhục nhã như thế thiếu chút nữa khiến cho hắn sặc ra một ngụm máu, cả đời này chưa lúc nào hắn phải chịu khuất nhục như lúc này. Vô cùng nhục nhã! Khuất nhục thiên đại!
Sau ngày hôm nay, Chử Tử Sơn hắn chắc chăn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ!
Hô! Chữ Tử Sơn phất tay lấy ra một cây trường thương, phẫn nộ quát:
– Phá Pháp cung chuẩn bị!