Sau hắn, Thái Hư Cổ Long, Tử Huyên, Cơ Tuyết Băng, Liễu Dật và Chu Ngạo cũng tham gia vào trận chiến, lúc này thế trận mới miễn cưỡng cân bằng.
“Người của Hạo Thiên thế gia đâu?”, Diệp Thành một đao chém chết một ma binh, cứu được một người của Bắc Hải thế gia.
“Bị… Bị bao vây ở núi Thương Mãng rồi”.
“Rời khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên, rút lui về phía Nam”, Diệp Thành buông người đó ra, một đao quét được cả đám người rồi bay thẳng về phía núi Thương Mãng của Bắc Chấn Thương Nguyên, hắn như một bậc chiến thần, không ai có thể ngăn cản.
Từ khi Đại Sở thống nhất, Hạo Thiên thế gia cũng như Mộ Vân thế gia, Âu Dương thế gia, Nam Cung thế gia đã từ Nam Sở chuyển về Bắc Sở, các lão bối tu sĩ đều lưu luyến, nhớ nhà.
Khi đó hắn không phản đối điều này.
Lúc ấy Đại Sở là lãnh thổ của Thiên Đình, ở Nam Sở hay Bắc Sở cũng như nhau, dù là Hạo Thiên thế gia hay Nam Cung thế gia cũng đều do Thiên Đình quản lý, là đại chư hầu của Thiên Đình.
Nhưng lúc này hắn hối hận rồi, hối hận không nên để Hạo Thiên thế gia trở về quê hương, nếu không cũng không bi thảm như bây giờ.
Dù hắn vẫn còn chút ngăn cách với Hạo Thiên thế gia, nhưng thời gian có lẽ đã xoá nhoà mọi thứ, hắn đắt đầu chấp nhận Hạo Thiên thế gia nhưng lại là ở Bắc Chấn Thương Nguyên hỗn loạn này.
Ở một nơi trên hư thiên, người của Huyền Thiên thế gia đang cố gắng xông ra.
Lão bối tu sĩ của Huyền Thiên thế gia đều đang cố gắng hết sức, chỉ mong tìm ra lối thoát cho hậu bối.
Cố lên! Cố gắng lên!
Toàn thân Vi Văn Trác đầy máu, cõng theo Đông Phương Ngọc Yên cũng người đầy máu, cô trúng một đòn tàn khốc, đầu mày bị nhất chỉ đâm xuyên, linh hồn bản mệnh đang tiêu tán, ngọn lửa linh hồn dần dập tắt.
“Vi Văn Trác, trăm… trăm nghìn năm sau, chàng… có còn nhớ ta không?”, mắt Đông Phương Ngọc Yên mờ tối, vẻ mặt mê man, cô cười thê lương, nói xong câu này miệng lại trào máu, làm ướt áo hắn.