Cảnh vệ sau khi bị truy hỏi, úp úp mở mở.
“Cai này…tôi biết quá nhiều, sẽ không tốt đúng không?”
“Bảo cậu nói thì cứ nói? Thân vương của chúng tôi đang ở đâu?”
“Ở…ở hầm đỗ xe?”
“Sao có thể chứ?”
“Thật đấy, chiếc xe vẫn còn đang ở đó, tôi khuyên các người bây giờ đừng tới làm phiền, thân vương của các người đang…đang làm việc xấu hổ đấy.”
Vài lời vừa nói ra, những người kia liền ngơ ra.
Cái gì gọi là…việc xấu hổ?
Bọn họ có chút không dám tin chắc, lí nhí hỏi: “Thế nào… là việc xấu hổ?”
“Chính là…cái kiểu của đàn ông và phụ nữ, có khi cũng có thể là đàn ông với đàn ông, bây giờ…có vẻ như rất thịnh hành cái nếp sống ấy.”
“Cậu ý nói thân vương của chúng tôi ở dưới hầm xe, cùng với đàn ông…dây dưa không rõ ràng?”
Vài người mắt chữ a mồm chữ o, họn họ tuân lệnh tiếp đón ở sân bay.
Nhưng đợi mãi đợi mãi không tới, lúc này mới nóng lòng ra ngoài đi tìm, lại không nghe những lời nói bên ngoài, họ liền cảm thấy tin tức có chút phóng đại.
Cảnh vệ hận không thể thề với chúa, những lời mình vừa nói là sự thật.
Bọn họ nhỏ nhẹ đi tới hầm xe, cảnh vện chỉ vào xe của Samegawa Akane nói: “Anh nhìn đi, chính là cái xe này, còn có kí hiệu của Đại sứ quán. Vừa rồi chiếc xe lắc lư phải gọi là rất mạnh, tiếng động ở bên trong…càng không thể chịu nổi.”
Người ở dưới tiến lên gõ nhẹ cửa kính xe.
“Chuyện là…thân vuơng điện hạ, chúng ta sắp bị lỡ chuyến bay rồi.”
Samegawa Akane bị bịt miệng lại, phát ra tiếng rên rỉ một cách khó khăn.