Thư Lăng Vy còn chưa nói xong, Đông Phương Hạ liền bịt miệng của cô! Mẹ kiếp, sao người phụ nữ này không hề suy nghĩ cho mình, có thể mách lẻo kiểu này sao! Ở đây còn có mẹ của cô đấy! Trán Đông Phương Hạ toát mồ hôi.
Hác Hàm Nguyệt và mẹ của Thư Lăng Vy nghe thấy tiếng gọi của Thư Lăng Vy, hai người cùng quay đầu lại, khi nhìn thấy Đông Phương Hạ bịt chặt khuôn mặt của con dâu, con dâu không ngừng vùng vẫy, mặt đỏ bừng, bà ấy lập tức đi đến! Một cái tát đập vào tay Đông Phương Hạ, bà ấy đau lòng kéo Thư Lăng Vy đến phía sau mình, trách mắng Đông Phương Hạ!
“Thằng nhóc này, Lăng Vy là vợ chưa cưới của con, sao con có thể ức hiếp con bé, bình thường mẹ dạy con thế nào!”, Hác Hàm Nguyệt nói, lại định véo tai của Đông Phương Hạ.
Thư Lăng Vy ở một bên lại cười thầm, còn không quên giơ thế tay chiến thắng ra với Đông Phương Hạ, suýt khiến Đông Phương Hạ tức chết!
Mẹ của Thư Lăng Vy thấy Hác Hàm Nguyệt mắng Đông Phương Hạ, liền không vui, bà ấy xót con rể của mình! Sau đó, giáo huấn Thư Lăng Vy: “Đông Phương Hạ là người đàn ông của con, sao con lại gây chuyện với cậu ấy! Tính khí nóng nảy của con phải thay đổi cho mẹ, sau này gả vào nhà họ Đông Phương, con làm dâu thế nào”.
“Mẹ, sao mẹ lại giúp Đông Phương Hạ! Anh ấy ức hiếp con”.
“Một bàn tay vỗ không lên tiếng, con không gây chuyện, cậu ấy sẽ ức hiếp con sao! Đông Phương Hạ, mẹ giao con gái mẹ cho con, con không được dung túng nó đấy!”, mẹ của Thư Lăng Vy nói xong, trừng mắt nhìn Thư Lăng Vy.
Đông Phương Hạ nghe xong, trong lòng vô cùng sảng khoái! Nhướn lông mày với Thư Lăng Vy. Cô bé, đừng tưởng có mẹ tôi chống lưng cho cô, thì cô có thể cưỡi lên đầu tôi, lời của mẹ vợ, cô nghe thấy rồi, sau này xem tôi trị cô thế nào.
Hác Hàm Nguyệt thấy con trai và con dâu đưa mắt qua lại, ngoài miệng là mắng Đông Phương Hạ, thực tế trong lòng rất vui! Con trai và con dâu có thể dùng ánh mắt để trao đổi, không phải chứng minh hai người tâm đầu ý hợp sao!
“Lăng Vy, Đông Phương Hạ nói gì?”
“Anh ấy nói… anh ấy nói…”, Thư Lăng Vy cắn môi, cố gắng không để mình bật cười, thấy Đông Phương Hạ tức giận nhìn mình, còn có vẻ cầu xin, Thư Lăng Vy ngẩng đầu, đảo con mắt, cười nói: “Dì à, Đông Phương Hạ nói anh ấy đói rồi! Thấy mọi người có hứng như vậy, anh ấy ngại nói ra!”
“Ầm”, Đông Phương Hạ nghe xong suýt ngất ra đất, mẹ kiếp, Thư Lăng Vy đang chơi mình! Làm loạn hồi lâu, khiến mình kinh hồn bạt vía, rồi nói mình đói rồi! Còn ngại nói ra! Vãi… từ lúc nào mình chỉ lo thể diện mà không lo cái bụng, xưa có câu, cá và tay gấu đều không thể chê, khi xảy ra xung đột, phải giành lấy cái lớn hơn! Lấp đầy bụng là chuyện lớn, tôi sẽ ngại sao!
Người ở thế hệ trước như Hác Hàm Nguyệt, ngoại trừ gặp gỡ và giao lưu cần thiết, về mặt chi tiêu, sẽ không giống như thanh niên, chỉ coi trọng thể diện, không trọng khẩu vị!
Hai bà mẹ biết Đông Phương Hạ đói, đều rất thương! Họ tìm được một nhà hàng khá nho nhã lại ưu đãi, đặt một phòng riêng, Hác Hàm Nguyệt đưa thực đơn cho con trai và con dâu!
Đông Phương Hạ không…