Ngay cả bốn đầu Bát giai Báo Yêu cũng bị trọng thương. Bọn nó rõ ràng thúc giục huyết mạch chi lực của mình để bộ lông cứng cỏi hơn, cũng đã dùng đôi trảo sắc bén đi ngăn cản. Nhưng những tên nỏ này từ một góc độ tinh diệu bắn vào thân thể bọn nó, mà lúc đó, huyết mạch đang vận chuyển cũng dừng lại. Tại lúc yếu ớt nhất thì bị tên nỏ bắn trúng.
Bốn đầu Bát giai Báo Yêu cơ hồ cùng rống lên rồi ngã xuống đất. Tuy rằng không chết nhưng trọng thương rất nặng.
Sau khi mấy chục đạo hàn mang bắn ra thì ba cây nỏ cực lớn đã tới. Ba cây nỏ này đều dài khoảng hai tấc, thô như cánh tay, phía trên mang theo hàn mang sắc bén, bên ngoài bao trùm bởi một tầng bạch sắc, kim sắc sáng rọi, mơ hồ còn có ánh sáng vặn vẹo bên trên.
Thiểm Báo Vương bị không gian kia khống chế đến nỗi không thể giãy giụa đã vô cùng kinh ngạc. Có thể dùng Không Gian Phong Toả nó là ai? Trong trong nó đã có câu trả lời. Chỉ có Khổng Tước Yêu tộc am hiểu khống chế không gian chi lực a!
Không thể sử dụng Báo Thiểm, nó không dám ở lại trong xe, trực tiếp đánh vỡ một bên, lao ra ngoài.
Trong nháy mắt nó lao ra, ba cây nỏ cực lớn kia đã đến.
Tên nỏ mang theo sát khí làm bộ lông trên toàn thân Thiểm Báo Vương dựng đứng. Đây là đồ vật gì?
Không chần chừ, nó ngay lập tức nâng trảo lên, kim quang nở rộ, nó đã thúc giục toàn bộ huyết mạch chi lực của mình.
Nhưng ngay sau đó, nó cảm giác được thân thể mình đột nhiên ngưng trệ, hơn nữa nó càng khiếp sợ khi nhìn thấy trên một tên nỏ có một bóng người. Người kia mang mặt nạ, tung ra một chưởng nhìn như không có lực công kích, nhưng sau một chưởng đó, tất cả tựa hồ đã dừng lại.
Lần dừng lại này trí mạng như vậy, không gian xung quanh lần nữa vặn vẹo, Không Gian Phong Toả vừa phá toái trong nháy mắt được gia trì.
Đây là áp bách của không gian và thời gian. Dù Thiểm Báo Vương là cường giả Cửu giai đỉnh phong cũng đã bị áp chế trong chớp nhoáng này. Mà chỉ trong chớp nhoáng thôi, mọi thứ đã kết thúc.
“Phốc phốc phốc!” Ba tên nỏ không trực tiếp xé nát thân thể cường tráng của Thiểm Báo Vương, nhưng đã xuyên qua thân thể nó.
Một thân ảnh nhỏ nhắn xuất hiện sau lưng hắn, một đôi trảo sắc bén chộp đúng động mạch cổ của nó, lập tức xé rách, trong nhất thời, máu tươi cuồng phun.
Huyết mạch chi lực trong cơ thể Thiểm Báo Vương bạo động, ba cây cự nỏ bị chấn nát, huyết mạch chi lực của cường giả Cửu giai đỉnh phong quét ra như phong bạo.
Thiểm Báo Vương bị trọng thương trí mạng, nhưng khác với Phong Lang Vương ngày đó, nó không bị trúng độc. Là một cường giả Cửu giai đỉnh phong, nó có sinh mệnh lực cường hãn, cho dù chết, nó cũng muốn phát động một kích cuối cùng.
Nhưng cũng đúng lúc này, đôi mắt của nam tử đứng trên tên nỏ lúc trước đã nổi lên màu tím. Hai đạo tử mang lập tức chui vào đồng tử nó, Tinh Thần Chi Hải bị chấn động mạnh, không cách nào khống chế được khí huyết của bản thân.
Vết thương ở ngực do cự nỏ, vết thương ở cổ do bị cắt mà máu tươi tuôn trào, cơ hồ trong chốc lát, huyết dịch của nó đã mất đi ba phần, vung vẩy tứ tung.
Mà nam tử trước mặt kia hai tay dẫn một vòng, huyết dịch bị phun ra bị hắn chấn nhiệp rồi dẫn dắt rót vào trong một bình lớn.
Trung khu thần kinh sau gáy Thiểm Báo Vương đã bị một trảo sắc bén cắt đứt kịp thời.
Không hề nghi ngờ, động thủ là Tu La cùng Mỹ công tử.
Đánh chết Thiểm Báo Vương, thu được một lọ huyết dịch Thiểm Báo Vương. Tu La không dừng lại, thân hình loé lên, giẫm nát bốn đầu Bát giai Thiểm Báo. Hắn cũng không đi thu thập huyết dịch của các Thiểm Báo khác mà khẽ quát, “Quét dọn chiến trường.”
Mỹ công tử nhanh chóng hành động, thu lại các tên nỏ bắn thủng thân thể Báo Yêu. Sau khi xác nhận không lưu lại gì, các mảnh vỡ tên nỏ cũng đã lấy đi, lúc này hai người mới nhanh chóng phóng người lên, rời khỏi hiện trường.
Từ lúc tên nỏ bắn ra đến khi kết thúc cũng chỉ qua vài chục lần hô hấp. Có thể nói là tất kích nhất sát, sau đó chạy xa. Tất cả diễn ra tự nhiên như nước chảy mây trôi. Một gã Cửu giai đỉnh phong, cứ như vậy vẫn lạc trong tay bọn họ.
Mỹ công tử đi theo Tu La, nhìn người đang đi trước mặt nàng, trong đôi mắt đẹp liên tục hiện lên một cảm giác khác thường.