Đột nhiên, Lâm Ngữ Lam nhớ tới lúc trước cô có xem tin tức về vụ nổ núi Hằng Viễn ở nhà, Trương Thác hình như đã nói phương pháp gì đó cũng chỉ bình thường thôi, lúc đó còn bị mình nói là không hiểu chuyện gì cả.
Khi cô gặp khó khăn, Trương Thác cũng ngỏ ý muốn tìm cách giúp cô, nhưng cuối cùng lại bị cô từ chối một cách tàn nhẫn, nói là anh không hiểu chuyện thì đừng có gây chuyện phiền phức.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Ngữ Lam đỏ bừng, cô lại làm cái trò gì vậy!
Câu nói của Tần Nhu khiến những ấn tượng về Trương Thác từ một cậu ấm thành kẻ vô tích sự, lại thay đổi.
Vụ nổ núi Hằng Viễn là chủ đề mà mọi người trong giới kinh doanh Ngân Châu đều bàn tán, mọi người đều nói quyết sách về núi Hằng Viễn này có bao nhiêu quan trong.
Thậm chí, nhiều người còn lấy dự án này để giảng cho các nhân viên trong hội nghị.
Đối với người đưa ra ý kiến cho nổ núi Hằng Viễn sắp trở thành thần thoại trong giới kinh doanh của Ngân Châu, rất nhiều người đều muốn biết người đứng sau Tần Nhu rốt cuộc là ai, đã giúp đỡ cô từ một doanh nhân nhỏ bé hạng ba, thúc đầy lên vị trí các doanh nhân hàng đầu ở Ngân Châu.
Kết quả là bây giờ mới biết người bí ẳn đó chính là chồng của chủ tịch tập đoàn Lâm thị! Là người bị Trịnh Sở gọi là đồ ăn bám!
Tên Trịnh Sở này cũng có chút buồn cười!
Một người trong số đó không nhịn được nói với Trịnh Sở: “Cậu Trịnh, cậu vừa nói Trương Thác là đồ ăn bám, cho nên tôi muốn biết cậu Trịnh được coi là gì?”
*Tôi nhớ cậu Trịnh vừa nói là Trương Thác không hiểu chuyện đầu tư.
”
“Không hiểu chuyện đầu tư? Coi như Trương Thác không hiểu chuyện đầu tư, vậy chúng tôi coi là gì? Cha chú chúng tôi đã vất vả khởi nghiệp bao nhiêu năm, rồi chúng tôi thừa kế.
Cuối cùng, lợi nhuận thu được lại không bằng một ý kiến mà Trương Thác đưa ra.
”
“Đúng vậy, Trịnh Sở, anh thật là buồn cười! Còn nói Trương Thác kiếm được một chiếc Lamborghini, vậy tôi hỏi cậu, kế hoạch nổ núi của anh ấy bằng bao nhiêu chiếc Lamborghini2”
Những lời chế giễu khiến mặt Trịnh Sở không nén được giận.
Anh ta thật sự không ngờ là tên ăn bám Trương Thác lại là người đưa ra ý kiến cho nỗ núi Hằng Viễn!
Nghĩ đến những lời mà mình vừa nói, sắc mặt Trịnh Sở đỏ bừng, trông đặc biệt khó coi, anh ta hừ lạnh với Trương Thác, xoay người đẩy người đứng sau lưng ra: “Tránh ra, đừng có cản đường tôi!”
Trong ánh mắt chế giễu của mọi người, Trịnh Sở ảo não bỏ đi, và Trương Thác hoàn toàn trở thành nhân vật chính của cuộc tụ họp này.
“Anh Trương, em là fan của anh, lúc đó em đã nghe tin tức cho nổ núi Hằng Viễn, em rất khâm phục người đã đưa ra kế hoạch này!”