Cố Gia Huy không trả lời, bảo chú An cất rượu vang đi, đổi thành nước ép trái cây.
Lúc hai người đang ăn, Cố Gia Huy đột nhiên lên tiếng: “Chú An, lần sau chú đi siêu thị gia dụng thì mua một cái bàn vuông nhỏ nhé.”
“Tại sao?”
Chú An còn chưa kịp hỏi thì Hứa Minh Tâm đã lên tiếng trước.
“Cái bàn dài này làm anh cảm thấy cách em xa quá, anh không vui.”
Cố Gia Huy mang theo bát đũa, đổi vị trí đến bên cạnh cô.
“Sau này có khách đến thì ngồi bàn dài.
Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thì ngồi bàn nhỏ, như vậy thì sẽ chỉ cách nhau gần một chút.”
Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này thì dở khóc dở cười, có cần phải làm thế không, cũng chỉ ăn một cơm thôi mà.
“Em ăn nhiều chút, ăn xong chúng ta còn có món nợ phải tính nữa.
Cố Gia Huy lấy thức ăn cho cô, Hứa Minh Tâm đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên nghe thấy câu này thì sợ đến nỗi đũa rơi xuống bàn.
“Anh… Anh nói thế là có ý gì, chúng ta còn nợ gì chưa tính sao?”
“Em nghĩ kĩ lại xem, em có làm việc gì có lỗi với anh không?”
Cố Gia Huy ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười, nói với cô.
Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu chặt mày lại, cô làm chuyện có lỗi với anh lúc nào chứ?
“Muốn anh nhắc em sao? Chập tối hôm qua khoảng năm giờ bốn mươi phút, em ở trường làm gì?”
Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đầu đùng đoàng như sấm rền.
Hôm qua, lúc đó cô với Ngôn Hải giả vờ hôn môi!