Mười ngày sau, Nhạc Ấu Nương tiến đến, khom người nói:
– Giáo tôn, Khổ Hạnh Thiên Tôn đến chơi, ở lì trong Huyền Châu không chịu đi. Khổ Hạnh Thiên Tôn đòi lđộ hóa Tam Khuyết, a không, là Tam Đức Phật Tổ vào Sa Môn. Hòa thượng này tu thành Thiên Quân, chúng ta đuổi không đi, đánh không lại, đành mời giáo tôn ra mặt nhìn xem Khổ Hạnh Thiên Tôn muốn làm gì.
Lòng Giang Nam máy động, đứng lên nói:
– Đạo Quân, ta di giải quyết việc riêng.
Mông Tốn Đạo Quân đứng dậy tiễn đưa, vẫn hành lễ đệ tử. Giang Nam, Nhạc Ấu Nương rời đi, chốc lát sau đến Huyền Châu. Nhìn từ xa phật quang ngút trời, vô số tăng nhân Sa Môn đứng thành hàng ngồi bên cạnh một tăng nhân mặt gầy gò khắc khổ.
Trăm vạn cường giả Sa Môn toàn là tiên nhân, tu vi chân tiên, trong đó có khá nhiều Tiên Vương.
Giang Nam thấy vài Tiên Quân quay quanh Khổ Hạnh Thiên Tôn, có Tu A Tiên Quân cũng quy y Sa Môn, thành môn sinh của Khổ Hạnh Thiên Tôn.
Lòng Giang Nam máy động, cất bước đi đến trước mặt lãnh tụ Sa Môn. Thân hình Khổ Hạnh Thiên Tôn gầy đét, mặt nhăn nhó, thế sự xoay vần, áo vải giày cỏ. Khổ Hạnh Thiên Tôn không giống thủ lĩnh thời đại Sa Môn mà càng như hổ hạnh tăng.
Tam Khuyết Đại Phật nhăn nhỏ ngồi dưới tay Khổ Hạnh Thiên Tôn, muốn giãy dụa đứng dậy nhưng trăm vạn cường giả Sa Môn tụng phạn âm trấn áp gã đứng không nổi.
Giang Nam tiến lên, đám người Tịch Trọng nâng ghế thái sư đến.
Giang Nam ngồi xuống, cười chào:
– Khổ Hạnh giáo chủ.
Khổ Hạnh Thiên Tôn mặt thê lương, hai tay chắp vào nhau chào:
– Giang thái sư.
Giang Nam cười hỏi:
– Khổ Hạnh giáo chủ làm vậy là sao?
Khổ Hạnh Thiên Tôn khẽ thở dài:
– Năm xưa ta bị trấn áp dưới lòng Huyền Châu, Đế và Tôn tụ tập lực lượng Tiên giới luyện ta, bất đắc dĩ phải chuyển thế đến Tiên giới. Giang thái sư nên biết khi ta rời khỏi Sa Môn địa cung có nói một câu kệ?
Giang Nam gật đầu. Lúc trước vùng đất nguyên thủy mở ra, Đế và Tôn để lại hậu chiêu dùng tất cả lực lượng Tiên giới đánh vào địa cung Sa Môn, luyện hóa Khổ Hạnh Thiên Tôn.
Khi đó Giang Nam còn trong vùng đất nguyên thủy, sau này nghe đám người Đạo Vương Tiên Quân, Giang Tuyết nhắc đến chuyện này. Khổ Hạnh Thiên Tôn ra địa cung, chuyển thế đi, nói một câu kệ với nhóm Huyền Đô Thiên Quân, Đạo Vương Tiên Quân.
– Ngày đó ta nói báu vật là vật ngoài thân, vốn có duyên từ lâu.
Khổ Hạnh Thiên Tôn chắp tay vào nhau, nói:
– Người nào được báu vật của địa cung tức là người có duyên với Sa Môn, những đạo hữu này…
Khổ Hạnh Thiên Tôn xòe tay ra cho Giang Nam thấy đám người Tu A Tiên Quân:
– Bọn họ được báu vật Sa Môn, bây giờ quy nhập Sa Môn, trở thành giáo chúng của Sa Môn đại giáo.
Giang Nam nhíu mày. Năm xưa địa cung Sa Môn mở ra, Huyền Đô Thiên Quân có nói chuyện này với mọi người. Lấy bất cứ báu vật nào của địa cung là kết duyên phận với Khổ Hạnh Thiên Tôn, tương lai sẽ bị độ hóa. Người Huyền Châu biết có thể vào địa cung tham ngộ đại đạo Sa Môn nhưng không thể lấy báu vật.
Giang Nam mở miệng hỏi:
– Tam Khuyết, ngươi lấy báu vật địa cung?
Tam Khuyết Đại Phật vội kêu oan:
– Không có! Không lấy cái nào!
Khổ Hạnh Thiên Tôn cười to bảo:
– Tam Đức và Sa Môn ta có duyên, tuy chưa từng lấy báu vật nhưng ăn luôn báu vật Sa Môn, luyện hóa trong bụng thành một thần lô, nhờ đó tu vi tiến bộ nhanh. Giang thái sư, nếu Tam Đức và Sa Môn có duyên, vậy sao Giang thái sư không để lại thiện duyên?
Giang Nam nhíu chặt mày,công pháp của Tam Khuyết Đại Phật đúng là Vạn Ngục Hồng Lô Linh, luyện hóa tất cả pháp bảo để tăng cường bản thân.
Giang Nam hỏi dò:
– Khổ Hạnh giáo chủ, nếu ta không cho phép…
Khổ Hạnh Thiên Tôn cười tủm tỉm:
– Giang thái sư, mặc dù ngươi là lãnh tụ giáo môn đô nhưng chỉ là chức ảo, cần gì liều mình đầu rơi máu chảy? Hôm nay ta phải mang Tam Đức đi, Giang thái sư không ngăn được, cũng không thể ngăn!
Giang Nam ngồi trên ghế thái sư, ung dung nói:
– Sao Khổ Hạnh giáo chủ không thử xem?
Mặt Khổ Hạnh Thiên Tôn khắc khổ, khô khan nói:
– Lão tăng đang muốn thử đây. Giang thái sư, lão tăng là Sa Môn chúng nhân, lão là đứng đầu giáo môn. Hay so tài một phen tránh cho tổn thương tình cảm, lão tăng muốn bắt tay với Giang thái sư.
Khổ Hạnh Thiên Tôn vươn tay ra, bàn tay khô gầy, da bọc xương từ từ mở ra.
Khổ Hạnh Thiên Tôn hành động không gợn sóng, không ao động, nhưng hư không biến đổi điên đảo. Bàn tay xòe ra có ngôi sao vô tận bay ra, giữa kẽ tay Khổ Hạnh Thiên Tôn từng đợt ngân hà quay quanh, hóa thành các tinh hệ như vũ trụ thật sự.