“Ở đất London, các người cũng dám náo loạn sao?”
“Ừ, tôi dám, tôi là tổ chức tội phạm, đường dây toàn thế giới, không sợ đâu.”
“Cùng lắm thì bảo hoàng tử Halley nói tốt vài câu với anh cậu, cậu thì cũng chết rồi, cớ gì còn phải để xảy ra tranh chấp giữa hai nước?”
“bBQU Samegawa Akane nghe được những lời ngông cuồng này, không kiểm được mà chau mày lại, bị ép quay trở lại xe, William ngồi ngay cạnh anh ta, tao nhã vắt chân lên, nói: “Người anh em, việc mà anh làm thật không chu đáo chút nào, khiến người khác phải, cậu biết gia tộc Kettering đại diện cho điều gì không, so với hoàng gia louis họ càng có khả năng là gương mặt đại diện cho nước Anh, thân là người dân nước Anh, anh là như vậy thật khiến tôi rất khó EHI|U “Hơn nữa cậu ấy là người con trai một tay không thể bóp chết gà, bị người †a cưỡng ép như vậy, đã là nỗi đau khổ cả đời rồi, sao anh còn xát muối vào vết thương của người ta nữa chứ?”
“Cần không, tôi cũng gọi cho anh mấy người anh em thích phong cách đàn ông nhé, rồi cưỡng bức anh, anh mới biết được sự đau khổ ấy như nào?”
William thờ ơ nói.
“To gan, cậu còn dám vô lễ với thân vương của chúng tôi.
Tài xế lái xe phía trên nghe không xuôi tai, quát lên giận dữ.
“Anh tốt nhất im mồm lại cho tôi, thật sự cho răng tôi đang đàm phán với các người sao? Tôi là thành phần khủng bố, tôi giết người không chớp mắt, anh phí vời với tôi làm gì? Thật sự cho rằng tôi không dám giết anh ư?”
“Anh không dám đâu, đây là sân bay quốc tế, đông người. Tôi không tới sân bay tư nhân. Cứ phải dưới sự chứng kiến của mọi người, để mọi người biết rằng tôi đã lên máy bay.”
“Anh quá xem thường tôi rồi.”
Anh ta ta cười nhẹ, chĩa súng về phía người ngồi đằng trước, bắn phát súng không hề phát ra tiếng.
“Đây là súng gây mê, không lâu sau đó người tài xế liền rơi vào hôn mê.”
“Anh nhìn xem, giờ tôi cứa một nhát vào cổ, anh ta có kêu được tiếng nào không?”
“Anh…anh còn dám chĩa súng gây mê vào tôi?”
“Chưa đủ tôn trọng ư, vậy đổi sang hàng thật nhé?”