Hàn Lập đứng bên lắng nghe, biệu lộ sự đăm chiêu.
– Đa tạ Cao huynh chỉ điểm. Nghe khẩu khí của đạo hữu, hình như không phải là người của Tiên Cung.
Hàn Lập cười một tiếng, đột nhiên hỏi.
– Hàn đạo hữu nhìn ra? Tại hạ xác thực không phải là người của Tiên Cung, mà người của Thạch Ki điện. Sở dĩ xuất hiện ở nơi này, chẳng qua là nhiệm vụ mà Tiên Cung giao cho bản điện mà thôi. Bất quá nếu đạo hữu hiện tại chịu gia nhập bản điện, Cao mỗ tự nhiên cực kỳ hoan nghênh. Thạch Ki điện chẳng những có thể cung cấp đủ các loại đãi ngộ mà ngay lúc này ta có thể làm chủ cho đạo hữu ở trong bản điện có thể tu luyện miễn phí một bộ tiên gia công pháp đẳng cấp cao.
Cao Thăng cũng cười, không chút nào giấu diếm ý đồ của mình, trả lời.
– Tiên gia công pháp?
Hàn Lập nhíu mày hỏi lại một câu.
– Tiên gia công pháp là pháp quyết tu luyện dành cho Chân Tiên. Chỉ có tu luyện tiên gia công pháp mới có thể chính thức luyện hóa được Tiên Linh lực, không những thế còn có thể giúp cho tiên nhân cấp thấp đột phá trở thành tiên nhân cấp cao. Bất quá đại bộ phân tiên gia trung giai công pháp cho dù có tu luyện tới viên mãn cũng chỉ có thể giúp cho tiên nhân đề cao một phần cảnh giới mà thôi. Đến lúc đó không thể không chọn lựa một bộ tiên gia công pháp khác để tu luyện.
– Mà chỉ có những thế lực lớn mới cất giữ những tiên gia công pháp cao cấp, có khả năng giúp cho Chân Tiên tu luyện đến khi đột phá một cảnh giới mới thôi. Mà loại tiên gia công pháp có cấp bậc như vậy, ở bên ngoài có rất ít. Dù cho có xuất hiện thì cũng chỉ là mặt hàng bình thường nhất mà thôi, không có gì đặc biệt cả.
Cao Thăng tựa hồ thấy được sự nghi ngờ của Hàn Lập, bèn chủ động giải thích.
– A! Chẳng nhẽ không có tiên gia công pháp nào có thể đột phá đến cảnh giới Đạo Tổ sao?
Hàn Lập chậm rãi hỏi.
– Đạo Tổ? Ha ha! Hàn đạo hữu có chí khí cao như vậy, không phải người bình thường có được. Nhưng đáng tiếc, cho dù là Tiên Giới có thập đại thần điển cũng không có một bộ nào giúp cho tiên nhân trực tiếp tu hành lên cảnh giới Đạo Tổ. Hiện tại ở Tiên Giới có hơn trăm vị Đạo Tổ, mỗi một người đều kinh nghiệm qua không biết bao nhiêu kiếp nạn. Cộng thêm tạo hóa kinh người cũng thiên duyên mới có thể đi tới cảnh giới này. Cho dù là tiên gia công pháp cao thâm mạt trắc nhất cũng chỉ có thể giúp cho tiên nhân tu luyện đến Thái Ất Cảnh. Nếu như muốn đột phá, chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.
Cao Thăng lộ ra một tia thần sắc quái dị, nhưng mà về sau vẫn cười ha ha, đồng thời lại giải thích thêm cho Hàn Lập.
– Xem ra muốn thành tựu Đạo Tổ, là một chuyện khó có thể đạt được. Nhưng không biết dưới Thái Ất Cảnh còn có mấy tầng Tiên Nhân Cảnh.
Hàn Lập nhge vậy, thần sắc thoáng kinh dị, nhưng vẫn gật gật đầu hỏi tiếp.
– Tuy chúng ta bị những người ở hạ giới gọi chung là Chân Tiên. Nhưng trên thực thế Chân Tiên trong Chân Tiên Cảnh chỉ là cấp bậc thấp nhất mà thôi. Phía trên còn có Hư Linh, Thanh Nguyên, Đại La. Mỗi một cảnh giới đều phải khổ tu qua trăm vạn năm mới có hi vọng đột phá. Cho nên mỗi một cảnh giới lại chia thành ba giai vị. Ngay cả những người có cùng cảnh giới nhưng chỉ cần hơn kém nhau một giai vị thôi, thực lực thần thông cũng cách biệt một trời một vực.
Cao Thăng lưỡng lự trả lời.
– Vậy hiện tại Cao huynh bây giờ ở cảnh giới nào.
Hàn Lập như có điều suy nghĩ, liền hỏi.
– Thật hổ thẹn. Tại hạ tu thành Chân Tiên đã mấy trăm vạn năm nhưng vẫn một mực kẹt ở cảnh giới Chân Tiên thượng vị, không cách nào tiến thêm một bước. Nếu không có cơ duyên tạo hóa, cuộc đời này cũng chỉ có để dừng lại ở cảnh giới này mà thôi.
Cao Thăng nghe vậy, cười khổ.
Hàn Lập nghe thấy vậy, sắc mặt hơi đổi.
Thực lực đối phương, hắn không thể nhìn thấu, vậy mà vẫn chỉ là Chân Tiên thượng vị mà thôi.
– Nói như vậy, như tại hạ vừa mới Phi Thăng lên Tiên Giới, trở thành tiên nhân, có lẽ có tu vi Chân Tiên hạ vị.
Hàn Lập thì thào nói.
– Hạ vị? Miễn cưỡng có thể xem là như vậy! Dù sao thì hiện tại Tiên Nguyên lực của Hàn đạo hữu còn chưa có chuyển hóa toàn bộ. Chờ qua mấy trăm năm, mới có thể tính là chân chính tiến vào cảnh giới Chân Tiên.
Cao Thăng cười trả lời.
Hàn Lập nghe xong, càng im lặng nửa ngày, một hồi lâu sau mới hỏi thêm lần nữa:
– Nghe khẩu khí Cao huynh thì trong Tiên Giới ngoại trừ Chân Tiên chúng ta ra còn có không ít tu luyện giả bình thường.
– Trong Tiên Giới, dưới Chân Tiên xác thực có không ít tu luyện giả. Tiên nhân chúng ta mặc dù thần thông quảng đại, nhưng không có cách nào có thể bảo chứng hậu nhân của mình có thể tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên. Những người này bởi vì không cách nào tiếp nhận được Tiên Linh lực, thọ nguyên có hạn, chỉ có thể tự hành kết hôn sinh con, lại vì gia tộc mà sinh ra đời sau…. Cứ như thế tuần hoàn không ngưng nghỉ, thầm nghĩ nhân số cũng không phải là nhỏ.
Cao Thăng tựa hồ đối với những người phàm tục này không có mấy phần thân thiện.
– Thì ra là thế! Xem ra một bộ tiên gia công pháp cấp cao đối với những Chân Tiên như chúng ta xác thực rất trọng yếu.
Hàn Lập gật đầu, bắt đầu đánh giá tình hình.
– Thạch Ki điện chúng ta đối với tiên nhân Phi Thăng tương đối coi trọng. So với các thế lực khác thì điều kiện tốt hơn nhiều. Hơn nữa, đạo hữu trước tiên có thể đảm nhiệm chức vụ khách khanh ngoại môn của bản điện. Qua mấy trăm năm, nếu như cảm thấy bản điện không thích hợp với mình, chỉ cần giao lại tiên gia công pháp cùng một số đồ vật nhận được từ bản điện là có thể rời đi. Bản điện cũng không có tiến hành ngăn trở.
Cao Thăng tựa hồ nhìn ra tâm tư của Hàn Lập do dự chưa dứt khoát. Cho nên mới nói ra những lời này.
– Còn có điều kiện này! Tốt! Nếu Cao huynh đã nói như vậy, Hàn mỗ trước tiên xin đến thăm quý điện một chuyến.
Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, rốt cuộc cũng đưa ra quyết định của mình.
Theo như lời đối phương, Hàn Lập cũng xác định được chuyện trọng yếu nhất bây giờ là chuyển hóa Tiên Nguyên lực, chính thức bước vào cảnh giới Chân Tiên.
Với tình hình hiện nay của bản thân, Hàn Lập trước phụ thuộc vào một thế lực lớn, trong khoảng thời gian đó từ từ tìm hiểu Tiên Giới. Đây là một sự lựa chọn không tệ.
Cao Thăng biết được sự lựa chọn của Hàn Lập, tự nhiên đại hỉ. Tay áo vung lên, một đạo hư ảnh từ sau lưng hắn tách ra, ngưng tụ thành một “Cao Thăng” khác mặc áo bào màu bạc.
– Ngươi ở lại nơi này trực thay ta một thời gian ngắn. Ta đưa Hàn đạo hữu trở về Thạch Ki điện.
– Đi nhanh về nhanh! Vạn nhất bị Giám Sát Sứ phát hiện, ta không thể giúp ngươi che dấu quá lâu.
Cao Thăng áo bào màu bạc mặt không biểu tình trả lời.
– Ngươi cũng không cần lo lắng. Tòa Phi Tiên đài ở trên cao lại ở một nơi xa xôi hẻo lánh. Giám Sát Sứ sẽ không rỗi hơi mà đến một nơi xa như vậy. Lần duy nhất có Giám Sát Sứ xuất hiện cũng là chuyện mấy trăm năm trước rồi. Với lại nhiều nhất cũng chỉ mất nửa tháng ta sẽ quay trở lại.
Cao Thăng không thèm để ý nói.
– Ngươi biết là được rồi. Đến lúc đó cũng đừng liên lụy đến ta.
Cao Thăng áo bào màu bạc không nói gì thêm nữa, đi đến bên cạnh thủy trì khoanh chân ngồi xuống, hai mắt nhắm lại tiến vào trạng thái nhập định.
Hàn Lập nhìn thấy tình cảnh này thì nét mặt tự nhiên có một tia kinh ngạc.
– Khiến cho Hàn huynh chê cười rồi. Đây chính là hóa thân mà ta bí mật tu luyện. Tuy thực lực còn chưa có bằng ta nhưng đối phó với một số gã Chân Tiên hạ vị cũng dư sức. Có hắn thay ta làm việc, ta mới có thể an tâm rời đi. Đi! Cao mỗ dẫn đạo hữu đến Thạch Ki điện.
Cao Thăng vừa cười vừa giải thích, một tay bấm niệm pháp quyết điểm lên màn sáng xung quanh đài cao.
– Phốc!
Màn sáng bị điểm hai cái, mở ra hai thông đạo hình tròn. Cao Thăng nhanh chóng đi ra, Hàn Lập cũng đi sát theo sau.
Vừa mới ra khỏi đài cao vài bước chân, lập tức có một cỗ kỳ hàn cuốn tới trước mặt.
Mặc dù với thân thể cường hoành nhưng Hàn Lập cũng phải nhướng mày.
Cao Thăng đứng bên cạnh nhìn Hàn Lập, không khỏi kinh ngạc.
Bắc Hàn Tiên Vực với tư cách là một trong tứ đại Tiên Vực, nhiệt độ ở đây hiển nhiên băng lạnh vô cùng. Mà những bông tuyết kia ẩn chứa lực lượng kỳ hàn so với trong không khí còn lợi hại hơn vài phần.
Cho dù là những tiên nhân cấp thấp sinh trưởng ở trong Bắc Hàn Tiên Vực cũng phải mang theo một hai kiện đồ vật phòng lạnh mới dám trực tiếp đi ra ngoài.
Mà Hàn Lập mới chỉ mà một người vừa mới Phi Thăng trở thành tiên nhân, lại có thể không đổi sắc mặt đối diện với kỳ hàn như không có gì xảy ra. Điều này khiến Cao Thăng thầm kinh hãi.
Tâm niệm Cao Thăng không ngừng chuyển động, nhưng động tác tay lại không có ngừng một chút nào.
Chỉ thấy hắn bỗng nhiên đánh xuống một đạo pháp quyết màu trắng.
Những bông tuyết cuồng vũ, hai đầu Khổng Tước trắng toát từ dưới lớp tuyết dày xông lên.
– Đạo hữu! Mời!
Cao Thăng bước chân lên một đầu Khổng Tước, rồi mời Hàn Lập lên đầu Khổng Tước còn lại.
Hàn Lập mỉm cười, thân hình thoáng cái xuất hiện trên lưng đầu Khổng Tước kia.
Cao Thăng lập tức quát khẽ một tiếng, hai đầu Khổng Tước giương cánh mà bay.
Cuối cùng Hàn Lập cũng đã có những bước đi đầu tiên trên Tiên Giới.
HẾT
>> Đọc tiếp tác phẩm tiếp theo có tên Ma Thiên Kýdo chính tác giả Vong Ngữ viết: https://thegioitruyen.com/ma-thien-ky/
>> Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)