“Anh chắc chắn là vậy sao?”
“Đúng vậy, bởi vì tôi quyết định bỏ thân phận là thân vương, ở rể gia tộc Nikkei’vừa nói ra những lời này, sắc mặt của Diên liền trở nên khó coi.
Anh ấy liền nắm chặt nắm đấm, nhìn Samegawa Akane một cách phức tạp.
Anh ta nhếch khóe miệng, mang vẻ khoái trá thắng lợi nhìn Giản.
Hắn không quan tâm cả quá trình bỉ ổi bẩn thỉu như nào, hắn chỉ quan tâm đến kết quả.
NHững ai nhìn thấy cả quá trình, đến cuối cùng mọi người chỉ biết là Risa là vợ của anh ta.
Anh ta sẽ mang về cho cô niềm vinh dự lớn nhất.
“Anh, bỉ ổi hơn tôi tưởng đấy.”
Giản nhấn mạnh từng chữ một nói.
Samegawa Akane nghe thấy vậy, nhịn không nổi cười phá lên.
Hắn uống một ngụm hết sạch trà trong cốc, đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, vẻ giương giương tự đắc nhìn anh.
“Giản ơi là Giản, anh cũng là một người thông minh, lại coi trọng công bằng trong tình yêu, có phải là quá buôn cười rồi không?”
“so sánh ra thì, đúng là tôi không thông minh bằng anh, nhưng tôi cũng không từ bỏ.”
“Ờ? Vậy sao? Khi nào tổ chức hôn của tôi và Risa, tôi sẽ mời anh tới, anh không được từ chối đâu đấy.”
“Chắc chắn anh sẽ không có ngày đó đâu.”
Giản trầm mặc nói.
Anh ấy tính đi tính lại, không ngờ rằng Samegawa Akane chịu từ bỏ chức danh thân vương, còn đồng ý ở rể.