Triệu Chính Khải nói một hơi hơn hai mươi tên món ăn, Toàn Cảnh Thiên ngồi sau xe, có thể nghe được rõ ràng tiếng nuốt nước miếng.
Trương Thác không nhịn được giơ ngón cái với Triệu Chính Khải: “Nói thật, tôi thật bội phục loại người như ông, tuy nghèo mà vẫn còn hiểu biết rất nhiều”
Triệu Chính Khải giơ ngón giữa với Trương Thác, không hề nói gì.
Hai tiếng sau, Triệu Chính Khải lái xe nhìn xung quanh, đầu đầy mồ hôi.
“Mẹ nó, sao ông đây lại lái đến mái nhà tầng bảy rồi! Mẹ kiếp, chỉ đường này không dùng được”
Con đường ở Thạch Thành, được gọi là con đường có thể khiến chỉ đường hoàn toàn thất bại.
Lại qua hơn một tiếng nữa, dưới ánh mắt khát vọng của Toàn Cảnh Thiên, rốt cuộc đã thấy được cửa lớn của khách sạn Thế Giới.
Triệu Chính Khải đắc ý dừng xe lại: “Thế nào, tôi nói rồi mà, tôi quen đường ở Thạch Thành, đến vừa giờ cơm tối luôn”
“Nếu không cho tên mập mạp đẳng sau ăn bể bụng thì qua ba mươi phút nữa sẽ chết đói” Trương Thác duỗi ngón cái ra chỉ về sau lưng.
Toàn Cảnh Thiên ngồi ở hàng sau có dáng vẻ mệt lả, trong miệng còn ngậm cái xương gà.
Đám người mở cửa xe, đi xuống.
Triệu Chính Khải đi đến trước xe, vái cái tượng vàng hình người kia một cái thật sâu, sau đó tràn đầy áy náy nói: “Xin lỗi nhé bảo bối, hôm nay để mày quá mệt mỏi rồi”
Triệu Chính Khải nói xong, quỳ xuống trước thân xe, tỉ mỉ lấy từng đá vụn kẹt trong bánh xe ra, từng chút từng chút một.
Toàn Cảnh Thiên đi đến bên cạnh Trương Thác, nhổ xương gà trong miệng ra: “Anh, không phải ông ta bị ngốc đấy chứ?”
Trương Thác đưa tay đỡ trán: “Hai người cũng vậy thôi.”