Có một số việc vốn dùng tinh linh là có thể nhắn nhủ, nhưng Khấu Miễn vẫn muốn mượn cơ hội để nhi tử tiếp xúc thêm với trưởng bối, nếu không không qua lại thân thiết lâu dài cũng không phải chuyện tốt, lệnh cho nhi tử hoả tốc chạy trở về trực tiếp bẩm báo.
Bản thân mình mặc dù là Thiếu chủ tử, nhưng ở trước mặt lão quản gia được gia gia tín nhiệm nhất Khấu Văn Lam cũng không dám vô lễ, cung kính nói:
– Là ta làm việc không tốt, không thể để hắn đáp ứng, làm sao loại chuyện phụ thân thông báo lúc trước không nên miễn cưỡng.
– Tam gia nói không sa,i nữ nhi Khấu gia dĩ nhiên không thể cứng rắn nhét cho người khác.
Lão Đường cau mày vuốt cằm tán đồng, lại tiếp tục hỏi:
– Tiểu thiếu gia, có lên tiếng hỏi hắn vì sao cự tuyệt hay không?
Khấu Văn Lam cung kính nói:
– Hắn nói hắn đã có ý trung nhân, nói là rất nhanh sẽ thông báo.
– Vậy sao…
Lão Đường vê râu trầm ngâm.
Khấu Cần hừ lạnh một tiếng:
– Thật đúng là kẻ không thức thời thật sự xem mình là ai chứ Lão Đường liếc hắn một cái, tiếp tục hỏi Tiêu thiêu gia, hắn có nói ý trung nhân là ai
không? Không ngại kể lại tình huống cụ thể lúc đó chứ.
Khấu Văn Lam:
– Hắn không chịu nói.
Sau khi đại khái kể lại tình huống, Khấu Văn Lam vẫn che giấu chuyện mình thiết kế cho muội muội.
Thấy lão Đường lại rơi vào trầm mặc, lào Đại Khấu Tranh mới hỏi:
– Đường thúc chẳng lẽ cảm thấy trong đó có ân tình khác.
Lão Đường khẽ lắc đầu:
– Nếu chỉ vì hắn có ý trung nhân cũng được rồi, hắn không chịu nói, ta lo lắng là có người tiên hạ thủ vi cường trước hay không, đuổi tới trước chúng ta, dù sao Hạo gia và Quảng gia cũng không phải ngồi không, có lẽ là ta quá lo lắng.
Khấu Tranh:
– Đường thúc suy nghĩ chu toàn không có gì sai, nhưng nếu không phải như vậy, vậy Ngưu Hữu Đức còn phải tiếp tục chiêu dụ không?
Lão Đường:
– Nếu là ta quá lo lắng, có thể chiêu dụ dĩ nhiên vẫn phải chiêu dụ, chẳng qua nếu không thể kết thành quan hệ thông gia…, bớt đi tầng quan hệ thông gia này, cho dù chiêu dụ được thân sơ dù sao vẫn khác… Xem tình huống thế nào rồi nói sau.
Khấu Tranh gật đầu:
– Không ngờ tu vi của Ngưu Hữu Đức tấn thăng nhanh như vậy, chỉ trong thời gian ngắn đã đột phá đến cảnh giới Thái Liên, đợi một thời gian nữa chắc chắn sẽ là một viên hàn tướng. Nói ra, đều tại ta ban đầu quá không phóng khoáng, có mắt không biết kim gắn ngọc, Đường thúc năm đó đã cố ý nhắc nhở kêu ta chú ý đến hắn, vốn nên tốn chút tiền vốn là có thể làm được chuyện lại bị ta biến thành như vậy, là ta bỏ lỡ.
Lão Đường có chút tán thưởng nhìn hắn một cái, có thể tự mình phê bình nhận sai, đây mới là tư cách hành xử mà người thừa kế tương lai Khấu gia nên có, nếu có thể ma luyện…, Khấu gia chắc chắn sẽ có người kế nghiệp, vội vàng khuyên lơn.
– Có một sô việc cũng là trước khác nay khác, nếu đổi lại là ai cũng sẽ hành động đông dạng, đại gia không nên tự trách.
Khấu Cần nhìn thấy ánh mắt thưởng thức của lão Đường với đại ca có chút không thoải mái, hừ lạnh nói:
– Vì một tên Ngưu Hữu Đức nhỏ bé như vậy cũng tự trách, đại ca không khỏi có chút quá mức rồi.
Ngụ ý là ám chỉ đại ca cό ý làm bộ, cũng là muốn nhắc nhở lão Đường chú ý chớ bị lừa gạt.
Lời này khiến cho không khí bên trong nhà trong nháy mắt trở nên vi diệu, trong lòng lão Đại Khấu Tranh nghĩ như thế nào không biết, trên mặt không có gì khác thường, từ từ nghiêng đầu nhìn về phía Khấu Cần, hỏi:
– Nhị đệ, ngươi có biết sư phụ của Ngưu Hữu Đức là ai không?