Ngay khi Risa đến công ty Nhật Kinh, thật không ngờ rằng Yasui Yuuzora đã ra mệnh lệnh không cho phép cô bước ra khỏi công ty dù chỉ nửa bước.
Nếu như cô ấy dám chạy trốn, thì Tomoka Tanikawa sẽ bị giết chết.
“Vì cái gì?”Risa trợn mắt nhìn, chỉ †ay vào mặt Tomoka Tanikawa: “Cháu rời đi thì có liên quan gì đến anh ta?”
“Tomoka Tanikawa, cậu là người hầu đáng chết, chẳng lẽ cậu muốn người phụ nữ đứng trước mặt cậu ư?”
Yasui Yuuzora chống mạnh cây gậy ba – tong, nói ra một cách hăn học.
Anh ta ngay lập tức bước tới và quỳ xuống trước mặt Yasui Yuuzora nói: “Tôi không dám, tôi sẽ tuân theo mệnh lệnh của ông lão trong dòng họ, nếu như để cô chủ rời khỏi nhà, tôi sẽ… tạ lỗi bằng cái chết.”
“Tanikawa, cậu…”
“Cô chủ, tôi biết cô là người có tấm lòng lương thiện, nếu như cô thực sự quan tâm đến sống chết của người hầu của mình thì chớ có hành động thiếu suy nghĩ”
“Ông nội Yuuzora, ông đang giam cầm cháu sao? Vì sao vậy chứ? Cháu là chủ nhà, vì sao ông lại muốn nhốt cháu chứ, cháu đã làm gì sai ư.
Cô ấy không cam tâm hỏi. “Vậy cháu đang làm cái gì vậy? Cháu đã là vị hôn thê là thân vương, ông vậy mà không hề nghe cháu nói gì biết, sang nước ngoài để tằng tịu với người khác.
Cháu muốn đi theo con đường cũ của bà cháu ư? Ông nói cho cháu biết, chỉ cần ông còn sống dù chỉ một ngày, ông cũng sẽ không đồng ý để cháu cưới người khác, ngoại trừ khi… ông chết!”
Yasui Yuuzora tức giận nói.
Khi cô ấy nghe thấy điều này, thân thể lung lay như sắp đổ, suýt nữa loạng choạng mà ngã nhào xuống đất.
May mắn thay, Tomoka Tanikawa đã kịp thời đỡ cô ấy.
“Cô chủ.”
Anh ta lo lắng hét lên.