Tinh Vẫn Kiếm đâm cổ họng Huyền Thiên trước một tấc thì không thể tiến thêm một chút nào.
Trọng Nhạc Kiếm chăn ngang trước cổ Huyền Thiên đơn giản chặn công kích của Tinh Vẫn Kiếm lại. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn
– Bảo khí Huyền giai trung đẳng?
Tinh Vẫn Kiếm kích lên Trọng Nhạc Kiếm lại không có để lại một chút ấn ký, Sở Phong nhìn kiếm trong tay Huyền Thiên, trong lòng cả kinh.
Trọng Nhạc Kiếm cũng là bảo khí huyền giai trung đẳng, luận phẩm chất không kém Tinh Vẫn Kiếm.
Huyền Thiên cười lạnh một tiếng:
– Sở Phong, tốc độ của ngươi quá chậm, lực lượng của ngươi quá yếu.
Đôi mắt chúng đệ tử bốn phía trợn lên, thần sắc khẽ giật mình: dễ dàng chặn lại một kiếm như thế sao?
Một kích Sở Phong không trúng, lập tức thu hồi cả kinh mặc dù nhưng tốc độ di động thân thể không giảm. Thân ảnh Sở Phong nhanh như lưu tinh, cả người lập tức cải biến mấy chỗ, trong hư không chỉ để lại mấy đạo tàn ảnh.
Trong lúc đó, một đạo kiếm quang nổ bắn ra như là lưu quang chém tới sau lưng Huyền Thiên.
Chỉ thấy kiếm quang, không thấy thân ảnh, bởi vì kiếm quang mãnh liệt và tốc độ bay nhanh, căn bản không cách nào chứng kiến thân ảnh sau kiếm quang, giống như Nhân Kiếm Hợp Nhất.
Kiếm quang giống như Thiên Ngoại Lưu Tinh phi đến là Lưu Tinh Phi Tốc – một chiêu tuyệt thuật một trong những tuyệt chiêu của Dạ Lạc Tinh Hà Kiếm.
Tốc độ so với Thiên Ngoại Phi Tinh nhanh hơn , hơn nữa chiêu thức biến ảo bất định, nhiều hơn mấy phần quỷ dị.
Chúng nội môn đệ tử đang xem cuộc chiến tất cả đều hít một hơi lãnh khí.
Lúc này, đã có hai vị nội môn trưởng lão chạy đến thứ tự là nhân sự đường Mã Chân Như, cùng với Võ Kỹ Các Cổ Văn Đạo.
Nhân sự đường thì ở một bên, Mã Chân Như là trưởng lão đang ở trong nội thì có người báo cáo, liền lập tức đi ra, Cổ Văn Đạo tức thì cùng Mã Chân Như giao tình rất tốt nghe tin Huyền Thiên đánh chết Đặng Phi cũng chạy như bay tới.
Chờ hai người đã tìm đến hiện trường, Huyền Thiên cùng Sở Phong đã bắt đầu đánh nhau.
Đặng Phi ngã xuống mặt đất, toàn thân là máu, ngực bị cắm một thanh kiếm không biết sống chết.
Huyền Thiên đứng ở bên cạnh Đặng Phi một cước đạp lồng ngực Đặng Phi, trong tay cầm một thanh cự kiếm vừa rộng lại dài vẫn không nhúc nhích.
Mà Sở Phong ở phía sau Huyền Thiên đâm ra kiếm quang như là Lưu Tinh Phi Tốc.
Bên ngoài nhân sự đường phát sinh đại sự đệ tử tàn sát lẫn nhau, mặt mũi Mã Chân Như tràn đầy lo lắng đang muốn ra tay ngăn lại thì bị Cổ Văn Đạo bên cạnh chặn lại.
Cổ Văn Đạo cũng không gấp, hắn lạnh nhạt nói:
– Sự tình đã phát sinh không thể vãn hồi, không bằng yên lặng theo dõi kỳ biến, để cho hai người đó phân cao thấp.
Lời của Cổ Văn Đạo còn chưa dứt thì kiếm của Sở Phong đã đâm tới lưng của Huyền Thiên.
Kiếm quang đã sớm đâm trúng thân thể Huyền Thiên, chỉ có điều đối với thể chất cường đại của Huyền Thiên mà nói, kiếm quang như gió không thể đâm trúng thân thể cũng không làm hắn bị thương.
Huyền Thiên chân đạp Đặng Phi, thân thể vẫn không nhúc nhích, thậm chí không cần quay đầu, tay phải vung Trọng Nhạc Kiếm quét về phía sau.
Keng – – !
Lại một tiếng vang thật lớn.
Ngay tại thời điểm Tinh Vẫn Kiếm muốn đâm vào hậu tâm của Huyền Thiên thì sau lưng Huyền Thiên như có một đôi mắt tiếp tục chặn đứng công kích của Tinh Vẫn Kiếm.
Tinh Vẫn Kiếm đâm tới khoảng cách với Huyền Thiên còn một tấc thì không thể tiếp tục tiến lên.
– Tốc độ của ngươi vẫn còn quá chậm, lực lượng của ngươi vẫn còn quá yếu.
Thanh âm khinh thường của Huyền Thiên vang lên.
Chúng đệ tử bốn phía không khỏi vuốt vuốt đôi mắt, tốc độ công kích của Sở Phong nhanh đến tình trạng như thế, Huyền Thiên lại có thể còn nhẹ nhõm, hơn nữa còn nói ” quá chậm “. Mã Chân Như cùng Cổ Văn Đạo nhìn nhau trong mắt đều có vẻ kinh ngạc.