– Vậy nếu buổi đêm thì sao?
Vân Thiên Hà hỏi.
Đồ Nguyên Đồ nói:
– Ban đêm thì có tinh quang chiếu vào nhưng cũng không đủ ánh sáng để thạch bàn xoay chuyển, nói một cách khác ban đêm sẽ không có biến hóa. Bí thất sẽ ở vị trí trung gian không chuyển động.
Vân Thiên Hà nghe xong nhất thời trong lòng đã có chủ ý liền ngồi chồm hổm trên mặt đất dùng tay vẽ ra một số hình hình học sau đó tiến hành việc giải toán, bởi vì những hình này có liên quan đến các phương pháp tính toán không gian của hiện đại. Vân Thiên Hà vẫn miệt mài tính toán.
Đồ Nguyên Đồ thấy Vân Thiên Hà ngồi cả buổi, cứ chồm hổm trên sàn rồi tay thì viết viết vẽ vẽ trong lòng buồn bực không giải thích được. Chẳng lẽ tiểu tử kia tính toán được phương vị dấu bảo khố sao?
– Được rồi.
Một lát sau, đột nhiên Vân Thiên Hà đứng lên chạy đến bí thất mà hắn từng phát hiện ra bảo khố rồi đo đạc một hồi. Hắn cứ dựa theo tính toán mà định ra các phương vị rồi đi dọc theo các phương vị.
Cuối cùng Vân Thiên Hà chuyển qua một vị trí phía Tây. Đúng là địa điểm này rồi, chỉ thấy ở đây cũng có một phiến đá và bên cạnh phiến đá lại còn một vết chân lưu lại.
– Tám thúc bá, hẳn là ở chỗ này.
Vân Thiên Hà nói một câu rồi đẩy phiến đá sang một bên rồi dùng hấp lực nhấc lên.
Ca ca!
Lúc này thạch thất vang lên tiếng chuyển động chậm rãi. Vân Thiên Hà kéo phiến đã dày độ một thước lên chỉ thấy bên dưới phiến đá quả nhiên có một lỗ ngầm, bảo khố vẫn còn nằm nguyên chưa hề bị mất.
Đồ Nguyên Đồ nghe thấy Vân Thiên Hà nói liền chạy qua, quả nhiên thấy một gian ngầm liền cho tay vào lấy lên một cái hộp được bọc bằng giấy dầu rồi cười vang:
– Trời vẫn chưa tuyệt đường Đồ thị ta, ha ha ha, vật ấy vẫn còn. Đồ Thị Võ Kinh bị mất đi chúng ta có thể kết hợp kinh nghiệm và kí ức của mọi người để làm lại một bộ nhưng nếu như mất đi vật này thì hậu quả thật là nghiêm trọng.
Thấy vật đó vẫn còn, trong lòng Vân Thiên Hà cũng thấy nhẹ nhõm, nhãn thần liền chú ý đến vết chân bên cạnh phiến đã kia. Vân Thiên Hà thầm nghĩ vết chân kia không phải là của mình vì vậy liền hỏi:
– Tam thúc bá, lúc cháu và thúc bá tiến vào người có lưu lại vết chân trên phiến đá không? Vết chân này có phải là của thúc bá không?
Đồ Nguyên Đồ đang vui vẻ nghe thấy Vân Thiên Hà hỏi đến vấn đề cổ quái này liền chuyển ánh mắt sang vết chân trên phiến đá nói:
– Vết chân này không phải là của gia gia.
Nhưng sau khi lão nhìn về phía sau liền đột nhiên nói:
– Thiên Hà, ý cháu là có người lưu lại vết chân ở đây? Có thể là người đó muốn để lại ký hiệu hay không?
Trong lòng Vân Thiên Hà cũng có suy nghĩ như vậy vì vậy di chuyển ánh mắt nhìn đến các nơi khác một chút phát hiện ra các địa phương khác cũng có vết chân như vậy. Tuy rằng những tính toán của người này có khác với hắn nhưng chênh lệch cũng không nhiều.
Thấy những vết chân này trong lòng Vân Thiên Hà thất kinh. Trí tuệ người này thật là đáng sợ chỉ sợ là hắn đã suy đoán ra vị trí của nơi dấu bảo khố nhưng trong lòng Vân Thiên Hà không giải thích được vì sao người này đã tính toán được vị trí nhưng lại không lấy bảo khố.
Lẽ nào bọn chúng không phải cùng một nhóm.
Mà trong giọng nói Đồ Nguyên Đồ cũng mang theo vẻ không thể tin nổi:
– Hiện nay ngoại trừ người của Huyền Môn ra có thể chế tạo, phá vỡ và hiểu biết về cơ quan trận thuật thì các tông môn khác căn bản không có khả năng biết được những cơ quan đã thất truyền từ lâu này, chẳng lẽ là do người Huyền Môn làm.
Vân Thiên Hà nói:
– Tam thúc bá, nếu người này để lại dấu chân ở đây, như vậy nói lên rằng hắn có khả năng biết được nơi dấu bảo khổ thế nhưng vì sao người đó lại không lấy đi. Điều này có thể hiểu rằng những người đến đây không phải là cùng một nhóm mà nói không chừng vị cao nhân về cơ quan thuật kia bị bọn chúng bắt cóc đưa đến để phá giải cơ quan cho bọn chúng.
– Có đạo lý, vậy chúng ta tiếp tục tìm xem còn có dấu vết nào lưu lại nữa không?
Sau khi bình tĩnh lại Đồ Nguyên Đồ liền đi tìm xung quanh đại sảnh.
Nhưng Vân Thiên Hà vẫn không hề di chuyển hắn trầm tư nhìn những vết chân kia. Vết chân này rất kỳ lạ là dẫm nghiêng theo một hướng. Vân Thiên Hà khoa tay múa chân tính toán, thử nghiệm, có khi còn dẫm lên bước chân để suy xét, chỉ có co ngón chân lại mới có thể tạo thành dấu vết thế này.
Sau khi nhớ kỹ vết chân Vân Thiên Hà lại nhìn sang những nơi có lưu lại vết chân kia liền phát hiện có hai vết chân là khác các vết chân còn lại, đều là ngón chân co vào trong rồi dẫm xuống, mà phương hướng hai dấu chân này chỉ đến lại là hai phương vị khác nhau.
Vân Thiên Hà ghi những vết chân này rồi lại ngồi chồm hổm trên mặt đất tổ hợp lại các phương vị những vết chân này lại. Sau khi tổ hợp, Vân Thiên Hà đứng lên, trên mặt thể hiện ra biểu tình cổ quái không gì sánh được. Hắn quay sang phía Đồ Nguyên Đồ nói:
– Tam thúc bá, không cần tìm nữa đâu, từ đầu mối mà những vết chân kia để lại thì người đến cướp sạch Tàng Kinh Lâu chính là người Thiên Môn.
Đồ Nguyên Đồ vừa đi tới nhìn thấy Vân Thiên Hà tổ hợp phương vị mấy vết chân thì hỏi lại:
– Tại sao cháu biết là do người Thiên Môn gây nên?
Vân Thiên Hà bố trí lại phương vị những dấu chân kia để lại sau đó giải thích:
– Phương vị những dấu chân này không giống nhau, nếu như án chiếu theo phương vị những dấu chân để lại rồi tổ hợp một lần thì thấy bốn vết chân này tạo thành một chữ “Thiên”, vừa đúng với thế lực mà chúng ta hoài nghi đã gây ra chuyện này. Chữ “Thiên” này ngoại trừ Thiên Môn ra thì không còn thế lực nào khác. Chắc chắn những tên kia là người Thiên Môn.
– Thế nhưng vì sao người này lại lưu lại đầu mối cho chúng ta?
Đồ Nguyên Đồ hỏi tiếp.
Vân Thiên Hà đáp:
– Giả như người này bị buộc phải đến để phá cơ quan thì như vậy khẳng định rằng hắn không muốn Thiên Môn lấy được bảo khố. Hắn để lại dấu chân bên cạnh bảo khố là muốn để cho chúng ta chú ý đến động tác của hắn và từ đó để lại đầu mối cho chúng ta mà cũng không khiến cho nhóm người kia hoài nghi.
– Khi chúng ta chú ý những vết chân này nhất định sẽ đi điều tra, nếu như dựa theo những vết chân hắn lưu lại ở nơi khác thì chỉ cần chúng ta bỏ sức ra tìm kiếm, nói không chừng sẽ tìm ra được hành tung của người này và có thể giải thoát cho hắn. Bằng không hắn lưu lại những vết chân này cũng sẽ không có bất kỳ ý nghĩa nào.