Vừa nói, tay hắn cũng khẽ động, trong lòng bàn tay lập tức có thêm một cái bình nhỏ màu vàng kim, bàn tay run nhẹ một cái, bình nhỏ đã bay về phía Hàn Lập.
Tay áo Hàn Lập hơi run lên đã cuốn chiếc bình nhỏ ấy vào bàn tay, sau khi mở nắp bình ra thì dùng thần niệm cũng dò xét vào bên trong, rất nhanh đã gật đầu thu lấy.
Tiếp đó một cánh tay khác của hắn hơi động, một cái hộp gỗ lớn cỡ bàn tay bỗng nhiên hiện ra, hắn búng nhẹ ngón tay một cái.
“Vèo” một tiếng.
Hộp gỗ đã bay thẳng về phía đối diện.
Lão giả áo bào màu vàng nâng tay khẽ vẫy, hộp gỗ liền run lên rồi vững vàng dừng lại ở bên cạnh, tiếp đó không thấy lão giả này có động tác gì, nhưng nắp hộp lại tự động mở ra, lộ ra một viên đan dược màu vàng kim.
Hai mắt lão giả nhíu lại, nhẹ nhàng ngửi một chút, trên mặt liền lộ ra vẻ thỏa mãn.
“Ha ha, quả nhiên là Chân Hồn Đan, vậy là ta đã có thể trả lại cho tên lão hữu kia một cái công đạo rồi.”
Thời gian sau đó, Hàn Lập cũng không nói thêm gì với vị Đại trưởng lão Chân Long tộc này, chỉ sau vài câu khách khí liền cáo từ rời đi.
Đương nhiên Phàn Bào Tử cũng lẳng lặng mà rút lui.
“Ngày đó mặc dù là lần đầu ta thấy Hàn đạo hữu thần du vạn dặm nhưng đã đoán được rằng đạo hữu chắc chắn sẽ không phải là cường giả bình thường, nhưng cũng không ngờ được mới mấy năm không gặp, đạo hữu đã tạo dựng được thanh danh lớn như vậy. Chẳng những chém giết được tên Minh Trùng Mẫu có thanh danh hiển hách, thậm chí lại còn chém chết được cả một tên Chân Tiên trên Tiên Giới giáng xuống. Chậc chậc, đáng tiếc sự việc cỡ này Phàn mỗ lại không có duyên tham dự.” Trong hư không cách xa Kim Sắc cự thuyền hơn trăm dặm, Phàn Bào Tử đang nửa thật nửa giả nói với Hàn Lập.
“Hàn mỗ cũng là dựa vào rất nhiều ngoại lực, dưới cơ duyên xảo hợp, mới có thể làm được việc này. Nếu lặp lại lần nữa thì Hàn mỗ không thể nào là đối thủ của bọn họ. Ngược lại ta thật không ngờ rằng sự kiện Đạo Quả Đại Hội này lại là chuyện rất có tiếng tăm, chuyện ngày đó tặng thiếp mời có thể nói là tại hạ đã nhận một cái nhân tình không nhỏ của đạo hữu rồi.” Hàn Lập mỉm cười trả lời.
“Ha ha, việc đó thì tính làm gì! Ngày đó ta nhìn Hàn huynh rất vừa mắt nên mới làm như thế. Nếu đổi lại là một người khác, ta sẽ không làm vậy.” Phiền Bào Tử cười ha ha, ra vẻ không quan trọng nói.
“Cho dù thế nào đi nữa thì đối với ta, lần Đạo Quả Đại Hội này có ích không nhỏ. Thậm chí là không có được Đạo Quả thì chuyến đi này cũng không tệ.” Hàn Lập nghiêm sắc mặt.
“Ồ, nói vậy thì đối với chuyện tranh đoạt Đạo Quả mấy tháng sau, chắc là Hàn đạo hữu đã có kế hay rồi. Lần này cường giả nhận lời mời đến Long Đảo tuy rằng không ít, nhưng có thể thực sự cùng đạo hữu đánh đồng thì chỉ sợ không được mấy người. Huống hồ, ta nghe nói nha đầu Điền Phi Nhi kia dường như trước đây đã từng nhận một cái nhân tình không nhỏ từ ngươi, lần này lại là một trong những chấp sự của đại hội.” Sau khi con mắt của Phàn Bào Tử xoay một cái, như cười như không nói.
“Khụ… Lời này của Phàn huynh có hơi quá mức thổi phồng a, hiện tại cường giả hội tụ trên Long Đảo đông đúc, nhưng có ai thực sự can đảm nói rằng mình nhất định đoạt được một quả Đạo Quả. Vả lại Hàn mỗ cũng chỉ mới gặp mặt Điền tiên tử hai lần mà thôi.” Hàn Lập ho nhẹ một tiếng, trả lời vô cùng hàm hồ.
Phàn Bào Tử cười hắc hắc một tiếng, vẻ mặt lộ vẻ không tin, nhưng cũng không có hỏi tiếp mà lại chuyển sang đề tài khác. Có vẻ hứng thú hỏi đến sự kiện Minh Trùng Chi Mẫu và vị Chân Tiên giáng thế Mã Lương.
Hai vấn đề này ngược lại cũng không có gì lớn để giấu diếm, sau khi nghe Hàn Lập trả lời toàn bộ, Phàn Bào Tử vô cùng thích thú.
Sau nửa canh giờ, một mình Phàn Bào Tử quay về Kim Sắc cự thuyền, còn Hàn Lập thì đã biến mất tăm hơi.
…
Nửa tháng sau, trong một cái sơn động cực kỳ bí ẩn, Hàn Lập đang dán một cái ngọc giản màu trắng trên trán, ánh mắt chớp động không ngừng.
“Phong Nguyệt Chân Quân. Tiến giai Đại Thừa năm vạn năm. Người của Diêm Đô Giới, am hiểu Ngũ Nhạc Huyền Công…”
“Thiên Tước Tử. Tiến giai Đại Thừa ba vạn năm, người của Huyền Vị Giới, tinh tu ba mươi sáu loại độc công, có thể giết chết cùng giai một cách vô hình, tuyệt đối không thể để người này tiếp cận bản thân trong vòng trăm trượng…”
“Bát Nhã tán nhân, tiến giai Đại Thừa sáu vạn năm, người của Linh La Giới, chủ tu ba loại đại thần thông Phật môn, sở tu La Hán Kim Thân gần như đại thành, đã từng lấy sức lực một người, trong vòng một ngày chém giết ba gã ma tu Đại Thừa…”
Những tin tức này nhất nhất hiện lên trong thần thức của Hàn Lập, nhưng mà gương mặt hắn lại không có chút biểu cảm nào.
…
Ba tháng sau đó, đúng là ngày Đạo Quả Đại Hội chính thức bắt đầu, sau khi bộ tộc Chân Long cử hành một phen nghi thức thật lớn, trong một mảnh không gian cấm chế rất lớn chỉ có Long tộc mới có, sự kiện tranh đoạt Đạo Quả đã bắt đầu.
Ở một mảnh rừng rậm cao vút trong mây, Hàn Lập ở dưới những tàng cây đang phi hành về phía trước một cách chầm chậm cách mặt đất ba thước.
Bỗng nhiên vài cây đại thụ trong khu vực lân cận chợt mơ hồ một cái, phân biệt biến thành vài tên cự nhân dữ tợn cao trăm trượng, toàn thân xích lõa đầu trần, tràn ngập sát khí, hơn mười cái cánh tay giương lên lập tức có vô số lôi hỏa xanh biếc điên cuồng ập xuống.
Tiếng nổ ầm ầm đồng loạt vang lên!
Những quyền ảnh rậm rạp, phát ra từng chùm tia sáng màu xanh biếc chói mắt cũng từ trong tay những cự nhân này đánh nhanh xuống, trong lúc nhất thời cả phiến hư không giống như đều bị chèn ép dập nát.
“Tới tốt lắm “
Hàn Lập thấy vậy cũng không lộ ra vẻ giật mình, ngược lại sau một tiếng cười lạnh, một chân đột nhiên dẫm mạnh xuống.
“Oanh” một tiếng!
Bên dưới lập tức có vô số kiếm khí màu xanh biếc phóng nhanh ra, chém tan hơn phân nửa quyền ảnh cùng Lôi Hỏa, sau đó kim quang lại chợt lóe lên, một cỗ Ma thần ba đầu sáu tay cao cả ngàn trượng từ trong rừng rậm xông ra, sáu cánh tay xoay múa thật nhanh giống như bánh xe, nhất thời một vòng ánh sáng màu vàng kim mênh mông cuồn cuộn hiện ra, trong nháy mắt đã tiêu diệt toàn bộ những quyền ảnh còn thừa kia.
“Di!”
Nhất thời, một thanh âm giật mình vang lên ở trên một cây cây đại thụ cách xa vài dặm, lúc này sáu con mắt của Ma thần ba đầu nhanh như điện đảo qua, đột nhiên cái đầu ở giữa mở to miệng phun ra một quả cầu ánh sáng màu xanh thẫm, bên trong mơ hồ bao vây một cái bình nhỏ màu xanh cao vài tấc.
Phàm nhân sắp kết thúc, một ít bạn đọc bởi vì cơ duyên viết sách bình luận mà bắt đầu bước vào con đường sáng tác, chúc phúc cho bọn hắn!