Vô Nhật Chúa Tể có chút nghi hoặc hỏi.
– Nghe người khác nói, cho nên muốn đi xem một chút!
Đương nhiên Nhiếp Vân không thể nói là ý tứ của Tu La vương, hắn thuận miệng nói một câu, trên mặt có chút nghi hoặc:
– Ngươi vừa mới nói khó tìm là có ý gì? Cửa vào Hư Vô Giới ở nơi nào?
– Hư Vô Giới là một giới vực trong truyền thuyết, chuyện này cũng chỉ lưu truyền trong miệng một số ít cường giả Chúa Tể mà thôi. Nghe nói giới vực này ở chỗ giao giới thời không, tương lai lại chuyển qua chỗ khác, căn bản không có cách nào tìm kiếm. Cơ duyên không tới, người mạnh hơn nữa đi vào cũng không vào được. Thế nhưng nếu cơ duyên đến, một tiểu nhân vật thì cũng có thể lăng không đạt được cơ duyên cực lớn!
Vô Nhật Chúa Tể nói.
– Ồ? Còn có loại địa phương như vậy sao? Đây là truyền thuyết, hay là đã thực sự có người từng tiến vào qua?
Nếu như chẳng qua chỉ là truyền thuyết, khó phân thậtt giả, như vậy tin tức này là do ai thả ra? Mục đích là gì? Nếu như thực sự có người từng tiến vào qua, như vậy người nọ là ai? Bây giờ còn sống hay không?
– Dường như đã có người đi vào, mà người này Nhiếp Vân Chúa Tể đã từng gặp qua!
Vô Nhật Chúa Tể đạo.
– Ồ? Người nào?
Nhiếp Vân có chút kỳ quái hỏi, hắn đã từng gặp? Sao một chút ấn tượng cũng không có vậy?
– Là Đan Thần Chúa Tể!
Vô Nhật Chúa Tể nói:
– Đan Thần Chúa Tể vốn chỉ là một tiểu nhân vật, đừng nói là luyện đan, ngay cả đan dược hình dáng thế nào cũng chưa từng thấy. Ai ngờ trong lúc vô tình tiến vào Hư Vô Giới, sau khi ra ngoài đã lập tức trở thành cường giả đan đạo vô thượng! Một tay đan thuật khiếp sợ thiên hạ! Cho dù là những người từng lĩnh ngộ qua đan đạo đại đạo như chúng ta, cũng không cách nào so sánh với hắn! Ta đã từng tán gẫu với hắn. Thế nhưng đối với Hư Vô Giới lại kín miệng như bưng. Cái gì cũng không nói, chỉ nói là tìm được kỹ nghệ kiếp trước! Chính vì vậy đã khiến cho vô số cường giả Chúa Tể động tâm, lại muốn đi tìm một chút. Kết quả lại nhận lấy thất bại mà chấm dứt, ai cũng không có thành công!
– Còn có chuyện như vậy sao?
Vẻ mặt Nhiếp Vân vô cùng kỳ quái hỏi.
– Đúng vậy!
Vô Nhật Chúa Tể cảm khái một tiếng:
– Mặc dù chúng ta đều là Chúa Tể lĩnh ngộ ba nghìn đại đạo, không gì không thể làm. Thế nhưng nếu bàn về thuật luyện đan thì Đan Thần Chúa Tể vẫn là mạnh nhất. Rất nhiều đan dược chúng ta căn bản không luyện chế ra được. Thế nhưng ở trong tay hắn lại giống như trò trẻ con vậy, rất đơn giản. Căn bản không thể so được!
– Nghe ngươi nói như vậy, ta càng có hứng thú hơn về Hư Vô Giới này, Đan Thần Chúa Tể ở nơi nào? Mang ta đi tìm hắn!
Nhiếp Vân đứng dậy nói.
Vô Nhật Chúa Tể nói rất rõ ràng, không giống như Nhiếp Đồng nói. Ở trong miệng của Nhiếp Đồng Hư Vô Giới chẳng qua chỉ là một thế giới mà thôi, không có quá nhiều đặc thù. Mà trong miệng người này lại là chỗ có thể thay đổi vận mệnh một người, là chỗ khiến cho người ta hướng tới.
– Tìm hắn? Ta sợ Đan Thần Chúa Tể sẽ không nói, lần trước ta đặc biệt qua đó, ở chỗ hắn những ba ngàn năm, mỗi ngày đều đánh cờ với hắn. Kết quả tên này vẫn không có tiết lộ chút nào.
Vô Nhật Chúa Tể lắc đầu nói.
– Tìm được rồi nói sau, nếu như quả thực không nói… Ta sẽ nghĩ biện pháp làm cho hắn mở miệng!
Nhiếp Vân lạnh nhạt nói.
– Ách… Vậy cũng tốt!
Lúc này Vô Nhật Chúa Tể mới nhớ tới vị trước mắt này chính là sát tinh người người đều sợ, trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng.
Đan Thần Chúa Tể bởi vì luyện thủ đoạn luyện đan rất tốt, cho nên trong hàng ngũ Chúa Tể có địa vị rất cao. Ai cũng không thể cứng rắn với hắn. Lại nói, có cứng rắn tới cũng vô ích, mọi người đều có thực lực Chúa Tể. Không cẩn thận sẽ chọc vào ổ kiến lửa. Cho nên từ trước cho tới nay, những người khác mặc dù rất muốn biết chuyện về Hư Vô Giới, lại không có ai dám bức bách vị Chúa Tể này thế nào.
Bất quá, xuất hiện một biến cố như Nhiếp Vân, tất cả đều khó mà nói trước được.
– Đan Thần Chúa Tể ở trong Đan Thần cốc, cách nơi này ước chừng năm, sáu ngày lộ trình. Nếu như Nhiếp Vân Chúa Tể không vội, như vậy ta có thể để cho Vĩnh Dạ chuẩn bị một chút. Như vậy cũng tận tình làm địa chủ một phen!
Thấy hắn muốn đi tìm Đan Thần Chúa Tể, Vô Nhật Chúa Tể nói.