Cô cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của ©ythia và khóc vì sung sướng.
Cô cọ cọ bàn tay nhỏ, sau đó đưa cô bé ra khỏi căn phòng đó.
“Diên, anh không sao chứ? Anh có muốn đến bệnh viện trước rồi mới đi gặp Hứa Trúc Linh không?”
Lúc này, Risa đang đỡ Diên bước lên lâu, khóe miệng anh ta sưng vù, còn vương chút máu, bước đi từng bước từng bước đều tập tênh.
“Bố ơi.”
Cythia run rẩy chạy về phía anh ta, đặt đầu nhỏ vào vòng tay của anh ta.
“Bố ơil”
Cô bé hét lớn.
Anh ta vội vàng ôm lấy cô bé và nói: “Làm sao mà con lại khóc đến mức này?”
“Bố ơi, bố không cần con nữa sao?
Oa oa, bố ơi…”
Hứa Trúc Linh nhìn cảnh tượng hai người bọn họ ôm nhau, thống khổ đến mức không dám nhìn nữa, chỉ có thể xoay người đi.
Cố Thành Trung bước tới và ôm lấy cô vào lòng.
Anh đã rất nhanh cảm nhận được nước mắt của cô thấm ướt trên vạt áo mình.
Một lúc sau, Diên đã an ủi Cythia thật tốt.
Cô bé đã khóc rất lâu, cũng đã rất mệt mỏi rồi, nên ngủ yên ngay trong vòng tay anh ta.
“Diên, trên nhà có hòm thuốc, tôi đi †ìm nó cho cậu.”
Bây giờ Hứa Trúc Linh đã lí trí hơn một chút, ngay cả khi biết Diên đã bí mật giấu Oythia trong một năm khiến cho cả nhà ba người bọn họ không thể đoàn tụ với nhau.