Phía tây, hơn mười hảo hán giang hồ đang điên cuồng huy động đao kiếm chém giết, những tên mã tặc này lúc ở trên ngựa thì lợi hại, nhưng bộ chiến làm sao có thể là đối thủ của các hảo hán giang hồ, nếu không phải dựa vào nhiều người, chỉ sợ đã bại vong nhanh chóng.
Làm cho Đường Tiểu Đông cảm thấy hứng thú chính là, trong đám hảo hán giang hồ này, có ba người phi thường lợi hại.
Một người có thân hình cao lớn, là một hòa thượng da thô đen, cầm trong tay đôi Nhật Nguyệt Thiết Luân tung bay lên xuống, mỗi lần thiết luân rời tay, đều lấy đi một sinh mạng.
Chắc hắn phải giết rất nhiều người mới có thể điều khiển thiết luân được như thế, thiết luân phát ra tiếng gào thét, từng tia máu bắn ra xung quanh, khiến trái tim kẻ khác lạnh giá.
Một người có vóc người cao gầy, là một trung niên nhân có sắc mặt tái nhợt, thân hình chớp động, Thanh Phong bảy xích trong tay du động như rắn, mỗi lần đánh ra một kiếm, đều có tia máu bắn ra.
Hắn không chỉ có thân pháp quỷ dị, kiếm pháp cũng vô cùng hung hãn độc ác, không người nào dám tiến đến gần hắn trong một trượng.
Người còn lại là một hán tử cường tráng cao lớn, có râu quai nón, trên tay cầm một thanh Nguyệt Long Đao, mỗi lần ra tay giống như trăng tròn, trăng tròn bay lượn, mã tặc xung quanh hắn kêu thảm rồi ngã xuống.
Loan đao trong tay của hắn nhanh như sấm vang chớp giật, hung ác độc địa, sắc bén, bá đạo, có hơn hai mươi thi thể mã tặc nằm dưới chân hắn.
Cộng thêm kiếm pháp đột kích của Lôi Mị, Đường Tiểu Đông và sáu cận vệ lãnh huyết công kích độc ác, mãnh liệt, mỗi một kích là một tên mã tặc phải chết.
Tình hình của hướng nam cũng không quá lạc quan.
Phòng thủ ở phía tây là bạc nhược nhất, chỉ còn lại hơn mười một người phụ trách bảo hộ, đó là bảo tiêu và những anh hùng hảo hán có võ công của Trung Nguyên.
Hơn nữa, mã tạc cũng tập trung công kích nơi này vì biết nó là nơi yếu nhất, binh lực càng lúc càng nhiều, hơn nữa cũng không thiếu cao thủ.
Lôi Vân Phượng rơi vào trong vòng vây khốn của ba hán tử to lớn, khổ chiến cật lực. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Nàng tóc tai bù xù, vẻ mặt đầy mồ hôi, thở hồng hộc, xiêm y trên người còn bị đao kiếm cắt thành mấy lỗ, lộ ra da thịt trắng như tuyết, chuyện này cứ tiếp diễn như thế, tình hình càng lúc càng không tốt.
Mà mấy cao thủ tinh anh vừa đi qua tiếp viện cũng lâm vào khổ chiến, mỗi người phải chiến đấu với năm sáu địch thủ, người khác đều có hai ba tên mã tặc vây quanh, song phương loạn chiến hỗn loạn thành một đoàn, tràng diện phi thường thảm thiết.
Những tiếng rống giết kinh thiên động địa kèm theo tiếng vũ khí va chạm với nhau, thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng hét thống khổ thê lương, còn có vài người bị thương đang rên rỉ trong thống khổ.
Bên ngoài tập trấn gót sắt ù ù, mặt đất rung chuyển, tiếng vó ngựa không dứt, các tên mã tặc như phô thiên cái địa, cầm vũ khí trong tay tiến lên cuồn cuộn, không ngừng vượt qua tường đá, gia nhập chiến đấu.
Nếu để cho mã tặc đột kích và chém giết sạch những người đang bảo hộ ở phía nam tường đá, chỉ cần mặt nam thất thủ, thì việc bảo vệ ba mặt khác đã trở nên vô dụng.
– Mặt nam, nhanh, trợ giúp mặt nam!
Lôi Mị khẽ kêu lên, dẫn đầu xông tới, sau đó là hai vị trưởng bối Tần gia lao theo, Đường Tiểu Đông cũng lệnh cho sáu tên cận vệ tiến lên trợ giúp.
Tiền Tam là một cao thủ võ học vô cùng lợi hại, sáu người phía sau đều là cỗ máy giết người vô cùng độc ác, gia nhập vào chiến đoàn, sau đó là tiếng mã tặc kêu thảm thiết và ngã xuống.
Lôi Mị cầm trường kiếm trong tay, nàng chém giết hai tên cường địch đang vây công Phượng Cô Cô, giảm áp lực cho nàng, tinh thần của Lôi Vân Phượng đại chấn,
trường kiếm trong tay giương lên, chiêu chiêu sát thủ.
Vừa rồi bị ba tên cường địch áp chế, có tâm mà không có lực, đã sớm nghẹn một bụng, hiện giờ đem toàn bộ tức giận phát tiết lên người của địch thủ trước mặt.