Cô bị ủy khuất không cần che che giấu giấu, để cô nhìn thấy nhiều fan chân tâm ủng hộ có lẽ sẽ vui vẻ hơn.
Người trong ngực giật giật, anh cụp mắt nhìn lại, giọng nói trầm thấp, “Tỉnh rồi?”
Ngôn Lạc Hi nghe thanh âm của anh, trong nháy mắt tim đập mạnh chớp chớp mắt dần dần mở ra, sự mất mát trong lòng cuồn cuộn dâng lên.
Tối qua, anh không trả lời cô.
Cô giãy dụa ngồi dậy, bụng kêu ùng ục, đưa tay ấn bụng dưới, vẻ mặt có chút xấu hổ không tự nhiên, nói:”Em đói bụng”
Lệ Dạ Kỳ lấy bình giữ nhiệt trên tủ đầu giường, đặt lên bàn nhỏ, anh nói:”Dì Đông vừa mang canh gà tới, uống chút canh ấm dạ dày trước”
Ngôn Lạc Hi ngạc nhiên nhìn anh, “Anh không đi làm sao?”
“Anh lo cho em, chờ em khoẻ lại mới đi”
Lệ Dạ Kỳ lấy chén nhỏ múc canh, hương vị rất nồng, cô nhíu mày,”Em không thích đương quy”.
Lệ Dạ Kỳ ngồi ở bên giường, múc một muỗng canh đặt ở bên miệng thổi thổi, “Đương quy bổ khí huyết, em gần đây gầy đi rất nhiều, phải nhanh chóng bồi bổ lại”
Ngôn Lạc Hi lòng như thắt lại, trước mắt bịt kín một tầng sương mù, cô quay đầu nhìn nơi khác, “Em thật sự không thích.”
“Bà xã, nghe lời” Lệ Dạ Kỳ đưa canh gà đến bên miệng cô, dịu dàng dỗ dành, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn sưng tấy, đáy mắt dâng lên tầng tầng âm lệ.
Một cái tát này, anh sẽ thay cô đòi lại.
Ngôn Lạc Hi nhíu mày:”Em không muốn uống”
Lệ Dạ Kỳ mím môi, buông thìa xuống, uống một ngụm canh lớn, sau đó nắm lấy cằm cô, nghiêng người miệng đối miệng đem canh gà đưa qua.
Ngôn Lạc Hi bỗng dưng trừng to mắt, Lệ đại thần không cần nói nhiều chỉ hành động, cô vô thức nuốt xuống canh gà anh đút, chờ anh buông ra, hai má đã đỏ bừng.
“Anh……”
Lệ Dạ Kỳ không chớp mắt nhìn cô chằm chằm, đáy mắt mang theo ý cười rõ ràng, “Là tự uống, hay muốn anh đút như vừa rồi?”
“Em, tự uống”
Ngôn Lạc Hi vội vàng đưa tay nhận chén, nếu bị anh dùng cách này đút không xấu hổ chết cũng sẽ bị nghẹn chết.
Lệ Dạ Kỳ bưng bát từng muỗng đút cho cô, nhìn cô cau mày nuốt canh gà, anh hơi nhíu mày,
“Thật sự ghét mùi đương quy đến vậy?”
Ngôn Lạc Hi gật đầu như giã tỏi.
Nhìn phản ứng ngây ngô của cô, ý cười ở mắt Lệ Dạ Kỳ càng sâu, vô cùng ác liệt nói: “Vậy uống đến khi không ghét nữa thì thôi”
“……”
Ngoài cửa, Tiết Thục Dĩnh nghe thấy con trai khi dễ vợ mình, bà nhịn không được đẩy cửa vào, “Có ai chăm sóc người như con không? Lạc Lạc, đừng để ý tới Tiểu Thất, không thích đương quy, chúng ta không cần uống”
Ngôn Lạc Hi ngơ ngác nhìn Tiết Thục Dĩnh đi tới, bà mặc áo nhung tơ thời thượng tươi trẻ, kiểu dáng rất tây, thoạt nhìn chỉ hơn ba mươi tuổi.
Ngũ quan bà rất tinh xảo, ngoại trừ khóe mắt có một chút nếp nhăn đuôi cá, làn da vô cùng căng bóng.
Ngũ quan Lệ Dạ Kỳ ngoại trừ khuôn mặt cương nghị kế thừa Lệ thủ trưởng, phần lớn ưu điểm đều của Tiết Thục Dĩnh, hai người cùng đi ra ngoài, chỉ sợ bị tưởng nhầm chị em chứ không ai nghĩ họ là mẹ con.
Khó trách lần trước cô từ xa nhìn thấy, cho rằng bà là nữ kim chủ của Lệ Dạ Kỳ, hiện tại nhớ tới mới biết chính mình đủ mù.
“Mẹ, sao mẹ lại tới đây? “Bên tai truyền đến thanh âm không kiên nhẫn của Lệ Dạ Kỳ.
Một giây sau, người nào đó đầu bị Tiết Thục Dĩnh gõ một cái:”Mẹ đến để thăm con dâu, coi kia đáng thương quá đi, gương mặt sưng thành đầu heo nhỏ mất rồi”
Khóe mắt Lệ Dạ Kỳ co giật một chút, liếc nhìn hai má Ngôn Lạc Hi, so với tối hôm qua, sưng đỏ đã tiêu tan rất nhiều, chỉ là dấu vết năm ngón tay trên đó làm lòng anh đau xót.
“Mẹ”, Ngôn Lạc Hi nhu thuận gọi một tiếng.
Tiết Thục Dĩnh đặt thùng giữ nhiệt lên đầu tủ, bà ngồi xuống bên giường, trực tiếp đẩy Lệ Dạ Kỳ ra, kéo tay cô, dịu dàng nói: “Sợ lắm sao?”
Lệ Dạ Kỳ đứng lên, đi tới đầu giường, tựa vào tủ, “Là anh bảo vệ không tốt, khiến em chịu khổ”
Ngôn Lạc Hi bị hai mẹ con nhà này làm ngượng ngùng muốn chết, cô lắc đầu.
“Mẹ, con không sao, tối qua nếu không nhờ Lệ đại thần kịp thời tới cứu nói không chừng…”
“Được rồi được rồi, đều là chuyện đã qua đừng suy nghĩ tới nữa, tục ngữ có câu đại nạn không chết tất có hậu phúc. Lạc Lạc, mẹ nói con nghe, ông nội đã đồng ý cho con về Lệ gia ở trước, bên ngoài quá nguy hiểm”
Buổi sáng trước khi Tiết Thục Dĩnh ra cửa, bị lão gia tử gọi lại, đại khái cũng lo lắng bọn họ ở bên ngoài, người khác không biết Ngôn Lạc Hi cháu dâu Lệ gia, tiếp tục khi dễ cô, bảo bà đi đón đứa nhỏ này về ở.
Ngôn Lạc Hi còn chưa kịp nói, Lệ Dạ Kỳ đã quả quyết cự tuyệt.
“Không muốn, tụi con ở biệt thự Bán Sơn rất tốt, không cần dọn về đó”
Ngôn Lạc Hi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh, tại sao anh lại phản đối kịch liệt như vậy?
Là không muốn người nhà anh tiếp xúc quá thân thiết với cô sao?
P/S: Ôi! Bà nữ chính lại nghĩ nữa rồi!!