– Nhưng đích xác là có chuyện tìm Vân chưởng quỹ, ta nói thẳng luôn, Chử mổ lần đầu tiên nhìn thấy Vân chưởng quỹ cũng đã tim đập thình thịch. Cho nên mới mấy phen tìm tới quấy rầy, lần này thật sự là khó kìm được lòng ái mộ với Vân chưởng quỹ, là tới tới đây cầu hôn Vân chưởng quỹ, hi vọng Vân chưởng quỹ có thể gả cho Chử mổ.
Cuối cùng cũng đẩy chuyện ra rồi, Thiên Nhi, Tuyết Nhi nhìn nhau, hai người có chút lo lắng, chuyện lớn như vậy, không biết có nên tiếp tục nghe lời phu nhân giấu diếm đại nhân hay không. Hai người nghe lời Vân Tri Thu cũng bởi vì cảm thấy Vân Tri Thu nói có lý, không muốn Miêu Nghị lại xảy ra chuyện, nhưng chuyện náo thành như vậy, một khi để cho đại nhân biết được, vậy lửa giận lôi đình sợ là chịu không nổi.
Vân Tri Thu che miệng cười:
– Đô Thống đại nhân nói đùa rồi, Tri Thu đã lập thất, không có cách nào thừa nhận thịnh tình của đại nhân.
Có một số việc nhìn trúng cũng không có cách nào, nụ cười này có thể nói làm cho trong lòng Chử Tử Sơn nóng lên, một cái nhăn mày một nụ cười cộng thêm thân hình dịu dàng đẩy đà thướt tha kia, nhìn thế nào cũng không thể kiềm chế được, chỉ hận bây giờ không thể ôm lấy mỹ nhân này chiếm đoạt, nhưng hắn cũng biết lào đầu đứng sau lưng mỹ nhân kia sợ rằng cũng không phải dê trê, hắn chắc chắn chính là hộ vệ, nghiêm mặt nói:
– Cũng không phải nói đùa. Ta đã phái người điều tra bối cảnh của ngươi, căn cứ vào thông tin trượng phu ngươi đà mất, hiện nay ngươi đã là goá phụ, tái giá cũng là chuyện thường tình. Có gì không thể?
Đột nhiên từ “Vân chưởng quỹ” biến thành “Tri Thu”, làm Vân Tri Thu khó chịu nói không ra lời, đối phương đã đẩy chuyện này ra rồi, nói rõ không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, muốn tránh cũng tránh không xong, thở dài nói:
– Không dối gạt Đô Thống đại nhân. Hiện giờ ta đích xác là goá phụ, chỉ là ta đã sớm hứa với một người, đời này hoặc là không lấy chồng, nếu như tái giá, sẽ nghĩ đến hắn trước tiên.
– Còn có chuyện này?
Chử Tử Sơn có chút không tin, đoán chừng đối phương đang tìm lý do từ chối, nheo mắt nói:
– Không biết là người phương nào, có thê hay nói cho ta biết được không, để Chử mỗ hết hi vọng
Vân Tri Thu thở dài nói:
– Nếu Đô Thống đại nhân điều tra bối cảnh của ta, có lẽ biết ta từng kinh doanh mua bán ở Thiên nhai Thiên Nguyên Tinh, khi đó cũng có một người giống như Đô Thống đại nhân để ý đến Vân Tri Thu ta, ta là phụ nữ có chồng, làm sao có thể đáp ứng. Sau này trong nhà có biến vì vậy ở goá, người nọ liên tục muốn cầu thân, ta liền cho hắn một lời hứa hẹn. Thử hỏi nếu ta hủy bỏ lời hứa, người đó ngay cả mặt mũi của Doanh Thiên Vương cũng dám quét, sợ rằng sẽ chọc ra đại phiền toái, mong rằng Đô Thống đại nhân giơ cao đánh khẽ.
Nàng vốn không muốn lấy Miêu Nghị ra, lúc này không có cách nào rồi, phải dùng Miêu Nghị để che một chút.
– …
Chữ Tử Sơn sửng sốt, quay đầu lại liếc nhìn thủ hạ phía sau, người sau truyền âm báo cho:
– Đại nhân, có lẽ là Ngưu Hữu Đức!
Chử Tử Sơn dĩ nhiên biết chính xác là Ngưu Hữu Đức, khi điều tra bối cảnh của Vân Tri Thu muốn không biết giữa hai người từng có tai tiếng cũng khó, chỉ là không nghĩ tới còn có hứa hẹn này, hỏi:
Người Tri Thu nói là Ngưu Hữu Đức?
Vân Tri Thu gật đầu nói:
– Chính là Ngưu đại nhân.
– Ha ha!
Chử Tử Sơn cười lắc đầu, tình cảnh trước mắt của Ngưu Hữu Đức hắn cũng có nghe thấy, cười nói:
– Chẳng lẽ Tri Thu chưa nghe nói hắn đã chịu phạt tới Thái Cổ tử địa? Sợ là khó còn sống trở về, tên đó cũng xem như ngưu nhân trong cận vệ quân chúng ta, nếu chết đích xác là cũng đáng tiếc, nhưng có một số việc chính là như vậy, kẻ tự gây nghiệt không thể sống.