Khởi Phong nghe vậy mới nguôi giận, đoạn cậu hỏi cô.
“Hạ Kỳ Như, tôi có thể hỏi chị một câu được không?”
“Ừm.”
“Cái chỗ mà ban nãy chúng ta bị kẹt lại là đâu vậy?”
Thực sự rất đẹp, đẹp hơn thế giới ở bên này rất nhiều. Chẳng qua nơi đó quá vắng vẻ, ngoài cậu ra thì không còn vật sống nào nữa, sống lâu dài sẽ tránh không khỏi cảm thấy cô đơn, buồn tẻ.
“Nhà của tôi.”
“Nhà của chị?”
Khởi Phong nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. Lúc này cậu dường như hiểu cái tính cách kỳ cục, sáng nắng chiều mưa của cô từ đâu mà có.
Cậu mới ở ba năm đã muốn phát điên trong khi cô phải ở đó từ bé đến lớn. Cô chắc hẳn cô đơn lắm nhỉ? Cho nên…cô nhận nuôi cậu là vì muốn có người bầu bạn?
Khởi Phong bị suy nghĩ này doạ sợ, cậu nhìn cô với vẻ dè dặt.
“Nếu là nhà của chị vậy sao chị lại đến đây? Nơi đó…nhìn rất tươi đẹp mà.”
Hạ Kỳ Như biết suy nghĩ hiện tại của cậu, cũng hiểu ánh mắt cậu nhìn mình có ý gì. Nhưng cô không hề có ý muốn giấu diếm hay dỗ dành cậu mà trực tiếp nói thẳng.
“Vì cậu còn ở đây. Tôi chưa thể về được.”
Khởi Phong hiện tại là người bình thường, tuổi thọ của cậu nhóc có hạn, chí ít thì ở trong mắt cô chính là như vậy. Cho nên cô luôn tìm cách để kéo dài tuổi thọ của cậu, để cậu có thể ở bên cô lâu hơn. Ba năm qua cô cho cậu học đủ thứ cũng chỉ vì muốn cậu đủ điều kiện để tồn tại ở thế giới thứ ba mà thôi, bởi vì thời gian ở thế giới thứ ba trôi qua rất chậm.
Nhưng trải qua chuyện này cô mới biết hoá ra không phải cô cứ cố gắng là được. Thiên đạo có lẽ đang muốn cảnh cáo cô không được làm trái quy luật tự nhiên, nếu cô cứ cố chấp đưa cậu đến đó sẽ chỉ khiến cậu rời xa cô nhanh hơn mà thôi. Hạ Kỳ Như nghĩ đến đây liền đột nhiên ôm chầm lấy Khởi Phong, lúc này trông cô cực kỳ nhỏ bé trong lòng cậu, khiến người khác nhìn thấy đều nảy sinh cảm giác muốn che chở bảo vệ cho cô.
“Hạ Kỳ Như, chị làm sao vậy?”
Khởi Phong đột nhiên bị cô ôm lấy liền cảm thấy mất tự nhiên, nhịp tim cũng tăng nhanh bất thường. Giống như cái gì đó thật lạ đang đâm chồi nảy lộc trong tim cậu, cảm giác vừa ngọt ngào lại ấm áp khiến cậu có chút bối rối, hai tay giơ lên rồi lại hạ xuống, không biết nên làm gì mới phải. Đúng lúc này giọng nói trong trẻo của cô chợt vang lên, đánh thẳng vào tim cậu.
“Tôi đột nhiên cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, vừa chớp mắt một cái đã là ba năm rồi. Tôi sợ nếu chớp mắt lần nữa, cậu sẽ biến mất.”
Cả người Khởi Phong đều bị câu nói của cô làm cho chấn động. Ánh mắt trong suốt thường ngày đột nhiên trở nên sâu thẳm, che giấu sóng ngầm mãnh liệt. Trong lúc bồng bột cậu buột miệng nói.
“Vậy tại sao ban đầu chị không chọn một huyết tộc. Tuổi thọ của bọn họ dài hơn tôi rất nhiều.”
“Bởi vì bọn họ không phải cậu.”
Mà cậu hiện tại cũng không phải người tôi muốn tìm.
Hạ Kỳ Như bị ý nghĩ này doạ sợ, cô liền đẩy Khởi Phong ra rồi lùi ra sau một bước.
Cảm giác mông lung không rõ phương hướng lần nữa hiện lên trong lòng cô.
Người này là Khởi Phong, nhưng cũng không phải là Khởi Phong.
Cậu hiện tại chỉ là một đứa trẻ vô tội bị cô ép trở thành một người mà cô mong muốn.
Điều này công bằng với cậu sao?
Hạ Kỳ Như không tìm được câu trả lời thích hợp. Cô không muốn thừa nhận Khởi Phong chỉ là một trong mười phần thần thức mà Cảnh Thiên thả vào các thế giới, cô không muốn thừa nhận việc dù cô có quay được trở lại thời điểm ban đầu cũng không thể cứu được Khởi Phong.
“Hạ Kỳ Như, ý chị là gì?”
Khởi Phong cảm thấy câu nói của cô có ẩn ý, có cảm giác giống như cô đã tìm cậu từ rất lâu rồi.
Nhưng là từ lúc nào chứ?
Hạ Kỳ Như nhìn Khởi Phong với ánh mắt kỳ lạ, lát sau cô mới bình tĩnh nói.
“Không có gì.”
Nói xong liền đi thẳng về phía trước, đầu cũng không ngoảnh lại.