Sắp rơi xuống đất, đám người lúc này mới sực tỉnh lại và phản ứng lại. Họ toàn lực thúc dục chân nguyên để bảo vệ cơ thể và ngăn cản việc rơi xuống đất. Nhưng có một điều mà họ không ngờ được là ngay khi họ thúc dục chân nguyên thì bất chợt, ở trong đan điền họ truyền đến một cơn đau nhói đến mức khiến toàn thân họ phải run lên từng cơn, cái cảm giác đau đớn đó không khác gì bị người khác đánh vỡ đan điền vậy.
Họ không hiểu, bản thân vừa rồi rõ ràng còn vận chuyển chân nguyên một cách bình thường và không hề gặp phải chuyện gì khiến đan điền họ bị như vậy cả. Nhưng kể từ khi Đế Nguyên Quân đưa tay lên thì họ đã cảm nhận được có một dòng chân nguyên xộc thẳng vào cơ thể họ và phong bế toàn bộ chân nguyên ở trong đan điền. Họ cũng đâu ngờ được là một dòng chân nguyên nhỏ của Đế Nguyên Quân lại có thể trực tiếp phong bế đan điền của họ dễ dàng như thế được.
Không chỉ có như thế, ngay khi mà họ muốn thúc dục chân nguyên thì bị dòng chân nguyên giống như hỗn độn của Đế Nguyên Quân hóa thành hàng ngàn hàng vạn mũi kim sắc nhọn đâm xuyên qua đan điền và điên cuồng cắn nuốt chân nguyên trong cơ thể họ.
Không thể phát động chân nguyên để bảo hộ cơ thể, cả đám người tự do rơi xuống giống như những tảng đá đâm thẳng xuống đất và phát ra từng tiếng động lớn và bên cạnh đó là liên tiếp những tiếng kêu đau đớn đầy thảm thiết vang lên.
Đám người đứng ở bên dưới đang cười đùa nói chuyện vui vẻ thì bất chợt cảm nhận như có thứ gì đó vừa từ trên cao rơi xuống cùng với đó là một tiếng động lớn vang lên khiến họ không thể không để ý. “Có chuyện gì vậy?”.
“Có thứ gì đó vừa mới rơi xuống?”.
Đợi lớp bụi đất mù mịt tán đi, đám người mới tá hỏa là thứ vừa rơi ở trên cao xuống lại chính là những vị thiên kiêu đứng ở trên kia. Họ không biết giữa họ đã có chuyện gì xảy ra nhưng nhìn dáng vẻ đau đớn chật vật đang nằm co quắp thì không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Ánh mắt họ nhìn lên cao rồi từ từ nhìn xuống đám người vừa rơi xuống thì trong đầu cảm thấy nghi hoặc vô cùng. Cho dù họ có xảy ra tranh chấp với nhau nhưng họ không thể nào cùng nhau rơi xuống đất và cho dù là thì họ đã có thể phát động chân nguyên để phi hành hoặc có thể ngăn cơ thể rơi mạnh xuống đất.
Quá kinh hãi, đám người đưa mắt nhìn những người nằm la liệt dưới nền đất, người thì nằm ở giữa một vũng huyết dịch, người thì nằm bất động giống như bị ngất đi, còn có người có thực lực hơn thì vẫn còn có nhận thức.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”. Đám người vẻ mặt lo lắng nhìn đám người, hỏi. Họ biết, nếu như những người này xảy ra chuyện gì thì họ không thể tránh khỏi việc bị những gia tộc đó trách phạt, thậm chí còn bị trừng trị một cách thậm tệ và tệ đến mức mà họ khó lòng mà tưởng tượng được. “Ở trên kia đã xảy ra chuyện gì?”.
Đáp lại, đám người đau đớn nằm la liệt ở trên nền đất nhìn lên cao với vẻ mặt sợ hãi, họ chỉ tay về phía hẻm núi và thốt ra với giọng điệu thều thào yếu ớt. “Là… Là… Do tên mang mặt… nạ?”.
“Tên mang mặt nạ?”. Đám người đưa mắt nhìn nhau thì cảm thấy ngờ vực vô cùng, tuy họ không biết ở trên đó có ai là người mang mặt nạ nhưng họ có thể dám chắc một điều là từ đầu đến giờ không có một ai giống như thế đi lên trên kia cả.
Đứng ở trong đám người, một nữ tử vẻ mặt đầy hốt hoảng nhìn lên cao, ánh mắt nhìn về phía thân ảnh mờ ảo đứng ở trên hẻm núi thì kinh hãi thốt ra. “Tên mang mặt nạ? Là hắn?”.
Đứng ở trên hẻm núi, Đế Nguyên Quân vẫn chưa chịu thu lại khí tức cũng như uy áp của mình mà ngẩng đầu nhìn lên cao. Ánh mắt hắn hướng về phía những người đứng xem ở bên trên với ánh mắt đầy sự tức giận, hỏi. “Các ngươi có giống như bọn chúng? Đều đang chỉ trỏ ở sau lưng ta?”.
“…”. Đáp lại, đám thiên kiêu đứng nhìn ở trên cao nhìn xuống thì đột nhiên rùng mình một cái. Ban đầu, họ nhìn dáng vẻ và biểu hiện của Đế Nguyên Quân cùng với dáng vẻ của đám người đứng ở phía bên dưới thì thưởng thức vô cùng. Họ còn tưởng sẽ nhìn thấy một trò gì đó vui vẻ nhưng khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì khiến họ cảm thấy rùng mình vô cùng.
Tuy không biết thực lực Đế Nguyên Quân mạnh yếu như thế nào? Nhưng mà nhìn vào tốc độ cùng một chiêu vừa rồi thì họ biết được hắn là một người đáng sợ như thế nào. Cho dù họ thực lực mạnh hơn hắn một chút nhưng họ không thể làm ra biểu hiện giống như Đế Nguyên Quân vừa rồi.
Trong đầu họ, Đế Nguyên Quân lúc này trông đáng sợ và hung hiểm vô cùng. Họ không muốn vì đám người đó mà phải đối mặt với người điên cuồng giống như hắn.
Đứng sững người một lúc, đám thiên kiêu đứng ở phía trên hít vào một ngụm khí lạnh rồi lên tiếng. “Chuyện vừa rồi không liên quan gì đến bọn ta?”.
“Đúng thế, bọn ta chỉ đơn giản là nghe thấy chuyện ồn ào nên nhìn xuống mà thôi?”.
“Ta cũng khuyên ngươi một câu, đám người kia có thể có thực lực không bằng nhưng ngươi cũng đừng vì thế mà xem thường bọn họ. Không muốn gặp phải chuyện không hay thì tốt nhất nên rời khỏi đây?”.
“…”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân thu lại toàn bộ khí tức và uy áp rồi liếc mắt nhìn đám người rồi hừ lạnh một tiếng, nói. “Chuyện của ta không cần các ngươi quan tâm?”.
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân không màng đến lời cảnh báo của họ mà đi thẳng một mạch lên đỉnh trước những cái lắc đầu và ánh mắt khinh thường của đám người.
Tuy họ không muốn tự chuốc lấy thương tích nên mới không xảy ra xung đột với Đế Nguyên Quân nhưng cái tính khí kiêu ngạo và ngông cuồng của hắn khiến họ cảm thấy không được thoải mái. Mặc dù không thể hiện chuyện đó ra ngoài mặt nhưng ẩn sâu trong ánh mắt họ hiện lên sự tức giận. Dù sao thì những người vừa bị hắn đánh rơi xuống đó cũng chính là những người được xem là có chút danh tiếng ở trong thành, còn Đế Nguyên Quân chỉ là một người xa lạ.
Chỉ việc chứng kiến người trong thành bị người lạ đánh bay cũng giống như việc họ đang bị Đế Nguyên Quân vuốt mặt. Tuy tức giận là thế nhưng họ thời gian này đang rất là mẫn cảm vì thời gian diễn ra thiên kiêu tụ hội còn không đến bốn tháng nữa nên trong thời gian này họ không muốn xảy ra chuyện gì bất trắc ảnh hưởng đến.
Cảm nhận được ý định của đám người, Đế Nguyên Quân vẻ mặt nặng nề thở dài một hơi. “Đám được xem là thiên kiêu này đúng thật là không xem ai ra gì? Nếu như ta không vì tránh để hao tổn chân nguyên một cách vô lý thì các ngươi cũng không được thoải mái như hiện tại?”.
“Biết thế thì trước lúc đến đây thì ta phải có sự chuẩn bị tốt hơn mới đúng?”.
“Trước mắt thì cứ leo lên tới đỉnh rồi hẵng tính tiếp?”.
– —