– Ủa, thật là quân đội của Báo tộc sao?
Mạnh Hổ trong lòng thoáng động, đột nhiên nói:
– Đi, chúng ta qua đó xem sao.
Rốt cục Hoa Báo Tề Anh đã thấy rõ đội lạc đà ở phía trước, hắn đang muốn liều mạng gọi to nhưng phát hiện ra cổ họng của mình như muốn bốc cháy, căn bản không thể nào phát ra thanh âm. Hắn dốc sức giơ tay lên định vẫy, một sự mệt mỏi ập tới như con sóng thuỷ triều, lập tức hai mắt Hoa Báo Tề Anh tối sầm lại, hôn mê ngay tại chỗ.
Trước lúc hoàn toàn hôn mê, trong lòng Hoa Báo Tề Anh vẫn cảm thấy không cam tâm, thật sự là không cam tâm chút nào…
Trong bóng đêm vô tận, Hoa Báo Tề Anh gặp một giấc mơ, mơ thấy bản thân mình lọt vào một địa ngục đầy lửa cháy, không khí nóng rừng rực làm cho người ta hít thở không thông. Mặt đất dưới chân đã bị nướng đến đỏ rực, chân bước lên thoáng chốc phát ra một luồng khói trắng, bàn chân lập tức bị cháy kêu xèo xèo, từng cơn đau nhức đến tận tim hành hạ hắn…
Ngay khi Hoa Báo Tề Anh cảm thấy chịu không nổi cơn đau nhức này muốn hét lên thật lớn, cảnh tượng xung quanh hắn lại biến đổi. Hắn được đưa tới một biển cát mờ mịt mênh mông, dõi mắt nhìn quanh đều là cồn cát kéo dài liên miên bất tận. Túi da dê đựng nước đeo bên hông đã hết sạch, mấy ngày liền hắn đã không được uống một giọt nước nào, môi đã khô đến nứt nẻ, trong cổ họng dường như có lửa đang thiêu đốt…
Trong cơn kinh hoảng, Hoa Báo Tề Anh kiệt sức quỳ rạp xuống đất, ngửa mặt lên trời kêu rên:
– Thần linh Báo tộc chí cao vô thượng, xin người hãy ban một ít nước cam lồ, con dân của người đã sắp sửa khát đến chết…
Ngay sau đó, một giọt nước mát rượi nhỏ vào bờ môi nứt nẻ của hắn, thoáng chốc đã làm ẩm ướt cổ họng vốn đã cạn khô của hắn. Hoa Báo Tề Anh lập tức cảm thấy toàn thân trở nên vô cùng dễ chịu, cảm giác bực bội muốn chết trong khoảnh khắc giảm đi rất nhiều, sau đó, rất nhiều chất lỏng mát lạnh cuồn cuộn đổ vào trong miệng hắn, không ngừng làm mát thân thể đã gần như khô héo của hắn.
Bỗng nhiên Hoa Báo Tề Anh dường như ý thức được chuyện gì, thân thể khẽ cựa quậy, từ trong hôn mê tỉnh lại.
Vừa mở hai mắt ra, trước hết Hoa Báo Tề Anh thấy một đôi mắt sáng ngời đang nhìn hắn chằm chằm, gương mặt có đôi mắt ấy ẩn hiện sau một làn lụa trắng mỏng manh. Tiếp theo hắn thấy được một túi nước bằng da dê, nước ngọt mát rượi bên trong túi nước ấy đang cuồn cuộn rót vào trong miệng hắn, làm mát cả cổ họng và dạ dày của hắn.
– A…
Hoa Báo Tề Anh thoải mái rên lên một tiếng, cố gắng duỗi thẳng hai tay hai chân.
Lúc này người kia cũng đã thu túi nước trở về, nước ngọt là của cải quý giá nhất trên sa mạc, so ra còn quý hơn vàng, không thể nào lãng phí dù chỉ là một giọt. Thấy Hoa Báo Tề Anh đã tỉnh táo trở lại, tự nhiên là cũng không cần cho hắn uống thêm nước nữa.
– Ngươi là ai?
Hoa Báo Tề Anh liếm liếm đôi môi còn khô khốc ra vẻ chưa đã khát, cất tiếng khàn khàn hỏi:
– Vì sao lại cứu ta?
– Cứu ngươi không phải là ta, mà là Đại nguyên thủ của chúng ta.
Một thanh âm thánh thót vang lên, sau đó bóng người xinh đẹp ẩn sau chiếc áo choàng màu trắng bên cạnh Hoa Báo Tề Anh đứng lên. Một làn gió thổi qua làm cho chiếc áo choàng tung bay phấp phới, thoáng chốc lộ ra những đường cong mềm mại do chiếc áo choàng bị dán sát thân thể.
– Đại nguyên thủ?
Đôi mắt Hoa Báo Tề Anh chợt sáng lên, thầm nghĩ dáng người nữ nhân này thật sự rất khá, làn da cũng trắng nõn nà, nếu như dung mạo lại xinh đẹp nữa thì quả thật là mỹ nhân cực phẩm, so sánh với đám nữ nhân tính tình thô bạo, làn da thô ráp trong tộc của mình thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Tâm niệm vừa nghĩ đến đó, Hoa Báo Tề Anh lại cất tiếng hỏi tiếp:
– Đại nguyên thủ của các ngươi là ai? Vì sao hắn lại cứu ta? nguồn TruyenFull.vn
– Này bằng hữu, xem ra tình cảnh của ngươi không được tốt lắm có phải không?
Hoa Báo Tề Anh chưa dứt lời, bỗng nghe phía sau vang lên thanh âm trầm hùng, Hoa Báo Tề Anh vội quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt hắn là một bóng người cao lớn, toàn thân đều ẩn trong lớp áo choàng màu trắng rất kín đáo, chỉ lộ ra bên ngoài một đôi mắt sáng hữu thần, đang nhìn hắn chăm chăm không chớp.
– Ngươi là…
Trong lúc Hoa Báo Tề Anh còn đang nghi hoặc, người nọ bỗng nhiên đưa tay tháo chiếc nón che mặt trắng tinh trên đầu xuống, thoáng chốc để lộ ra một gương mặt quen thuộc. Hoa Báo Tề Anh cảm thấy bất ngờ, liền hỏi:
– Mạnh… Mạnh Hổ? Là ngươi sao? Vì sao lại là ngươi? Chẳng lẽ ngươi là Đại nguyên thủ gì đó hay sao?
Mạnh Hổ mỉm cười giang rộng hai tay:
– Bằng hữu, được gặp lại ngươi thật là cao hứng!
– Ta cũng rất cao hứng được gặp lại ngươi!
Hoa Báo Tề Anh cảm nhận được lòng chân thành từ nụ cười của Mạnh Hổ, lập tức tiến lên ôm choàng lấy Mạnh Hổ, giọng bùi ngùi cảm khái:
– Lần trước chúng ta có thể chạy thoát khỏi cảnh kỹ trường, hoàn toàn là nhờ ngươi ban tặng. Lúc ấy chạy quá vội vàng, chưa kịp nói lời cảm tạ với ngươi, hôm nay ngươi tới Tử Vong Đại Sa Mạc, bất kể thế nào ta cũng phải khoản đãi ngươi cho trọn tình địa chủ, chỉ tiếc rằng… ôi…
– Sao vậy?
Mạnh Hổ mỉm cười hỏi:
– Huynh đệ, ngươi gặp phải vấn đề gì khó khăn sao?
– Khoan nói những chuyện này!
Hoa Báo Tề Anh khoát tay, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên ung dung tiêu sái:
– Cách nơi này không đến ba trăm dặm có một ốc đảo, tộc nhân nơi đó vẫn trung thành với ta. Cho nên mời Mạnh Hổ huynh đệ đến đó, bất kể thế nào tiểu đệ cũng phải tiếp đãi huynh đệ tận tình, mặt khác phải trịnh trọng cảm tạ đại ân cứu mạng của huynh đệ.
– Ha ha, nếu đã là như vậy, ta đây cũng không khách khí!
Mạnh Hổ mỉm cười đưa tay chỉ:
– Bộ hạ của ngươi cũng đã gần như khôi phục lại, chỉ là có vài người vì bị mất nước quá nhiều… đã không thể nào cứu được!
Thần sắc của Hoa Báo Tề Anh dần dần trở nên âm trầm lạnh lẽo, bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn về hướng Đông Nam, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Máu của các huynh đệ nhất định sẽ không chảy vô ích, món nợ này một ngày nào đó bản tộc trưởng sẽ thay các ngươi đòi lại!
Trong mắt Mạnh Hổ không khỏi thoáng qua một tia khác lạ, thầm nghĩ dường như hiện tại Hoa Báo Tề Anh đang gặp phải phiền toái. Vốn hắn là Thiếu tộc trưởng của Báo tộc, nhưng nhìn bộ dạng xơ xác tiêu điều của hắn bây giờ, dường như địa vị tộc trưởng và đại quyền trong tộc đã bị người ta đoạt mất. Tuy nhiên đây cũng là chuyện tốt, tạo cơ hội cho Mạnh Hổ thu phục Hoa Báo Tề Anh, chỉ cần lần này Mạnh Hổ trợ giúp Hoa Báo Tề Anh đoạt lại ngôi tộc trưởng, vậy hắn có thể đạt được tình hữu nghị chân thật của Báo tộc, cũng thật sự có được một cánh quân vô cùng tin cậy.