Lãnh Liệt Vương không phải là một người già mồm cãi láo, nhưng ông ta lại nhìn ra rõ ràng, chỉ có máu huyết tươi mới mới có thể lãnh đạo Bắc Lương tiếp tục đi tiếp, cho nên ông ta quyết định thoái vị sớm, còn bản thân sẽ canh giữ tới cuối đời tại nơi mà ông ta đã vấp ngã, thành Kim An.
Khi mặt trời mới mọc đang dần dần xuất hiện trên mặt đất, đứng trên tường thành cao cao của Bắc Lương, phóng mắt nhìn ra thật xa là có thể thấy được từng lá cờ đen bắt đầu xuất hiện, khi vô số cờ đen phủ đầy đất trời thì có thể thấy được ba con bạch hổ cao lớn đi đầu tiên trong hàng ngũ, biển người đen nhánh đó khiến cho người ta nhiệt huyết sôi trào…
“Ngao… ngao…”
Tiếng hổ gầm thật lớn vang dội phía chân trời, hoàn toàn báo hiệu sự trở về của vương giả tòa thành này.
“Mau xem, thật sự là Tuyết Sơn Hổ, nếu như không tận mắt nhìn thấy thì thật sự rất khó tin được”.
“Lẽ nào Thất hoàng tử này thật sự là thiên thần hạ phàm”.
“Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy quân Hắc Kỳ bách chiến bách thắng trong truyền thuyết Bắc Lương ta…”
Khi đoàn quân tiến tới cổng thành, đại quân bắt đầu xếp hàng, bước từng bước đều tăm tắp về phía trước, âm thanh của gần 10 vạn quân Hắc Kỳ cùng lúc cất bước giống như tiếng sấm rền, khiến lòng người khiếp sợ…
Tất cả mọi người đều bắt đầu hò reo, toàn bộ các đại thần cũng đã tới cổng thành từ trước, khi thấy xe ngựa của Lãnh Thiên Minh tới liền quỳ xuống đất, hô lớn lên: “Thất hoàng tử thiên tuế”.
Lãnh Thiên Minh bước xuống xe ngựa, ra hiệu cho mọi người đứng lên rồi đến trước mặt Tề Dung, đỡ ông ta đứng dậy.
“Tề tướng, chúng ta lại gặp nhau rồi”.
“Ha ha, Thất hoàng tử, hai lần chúng ta gặp nhau đều là cảnh ngộ khác nhau, từ cuộc tỷ thí thơ năm đó, lần đầu tiên gặp Thất hoàng tử, lão phu đã tin sẽ có một ngày như vậy, quả nhiên không sai, ông trời phù hộ cho Bắc Lương ta rồi”.
“Cảm ơn sự giúp đỡ nhiều năm của Tề tướng, sau này còn cần nhờ cậy vào Tề tướng nhiều hơn”.
“Không dám, không dám, chỉ cần vẫn có chỗ cần dùng đến lão phu thì nhất định sẽ làm hết sức mình”.