Lại có một ngọn thần đăng chiếu rọi, ánh đèn rực rỡ, nơi đèn đi qua vô số hỗn độn tiên kiếm chém xuống luyện hóa mọi tà ác.
Lại có một quan tài màu đen bay ra từ giữa hư không mênh mang, là tiên thiên Ôn Đế quan, bên trong ẩn chứa hơi thở kinh khủng nhất, tà ác nhất trên đời.
Tám tiên thiên pháp bảo của Tiên giới đều xuất hiện đánh hướng Thiên Nguyên thần tổ. Đại đạo bất diệt trong tiên thiên pháp bảo bị khởi động, từng tầng hư không Tiên giới lung lay dữ dội.
Băng Liên Thánh Mẫu, Càn Khôn lão tổ bị trùng kích khó thể tưởng tượng. May mắn Băng Liên Thánh Mẫu siêu mạnh, mấy năm nay chịu đựng tôi luyện khiến nữ nhân này trở thành tồn tại đẳng cấp Tiên Quân, chẳng qua nàng chưa chứng đạo Tiên Quân. Dư âm tiên thiên pháp bảo mặc dù hung mãnh nhưng chỉ hướng về Thiên Nguyên thần tổ, Hỗn Độn thiên quốc, không uy hiếp mạng sống Càn Khôn lão tổ, Băng Liên Thánh Mẫu.
Băng Liên Thánh Mẫu mang theo Càn Khôn lão tổ nhanh chóng chạy đi, trong khoảnh khắc vượt qua các tầng hư không đi đến hư không thứ hai.
Càn Khôn lão tổ vội kêu lên:
– Thánh mẫu, dừng lại!
Băng Liên Thánh Mẫu nghe lời đứng lại, khó hiểu nhìn Càn Khôn lão tổ.
Mắt Càn Khôn lão tổ sáng ngời nhìn hư không thứ byả, trầm giọng nói:
– Ta muốn xem, quan sát tính cách và điểm yếu của những tồn tại này. Về sau giáo chủ tranh hùng thiên hạ, ta có thể lên kế hoạch đối phó các cường giả này. Chiến đấu là thời cơ tốt nhất để quan sát tính cách, điểm yếu của bọn họ.
Băng Liên Thánh Mẫu hoảng sợ, khó tin nói:
– Ngươi chỉ là Tiên Vương, đời này có thể đột phá thành tựu Tiên Quân đã là cực hạn. Đám người Thái Nhất, Huyền Đô, Thiên Nguyên là tồn tại vấn đỉnh Thiên Quân, thậm chí cảnh giới càng cao. Sao ngươi có thể nghiên cứu ra điểm yếu của bọn họ được?
Càn Khôn lão tổ cười nói:
– Khi ta chưa thành tiên, còn ở cảnh giới Thần Đế đã tìm hiểu rõ ràng điểm yếu tính cách của Huyền Đô, đặt kế hoạch trấn áp, phân thây hắn. Hiện giờ ta thành tựu Tiên Vương, phân tích mấy Thiên Quân, Tiên Quân có gì khó khăn?
Băng Liên Thánh Mẫu xì cười nói:
– Nếu ngươi thật sự lợi hại vậy tại sao theo đuổi Bỉ Ngạn nương nương năm ngàn vạn năm mới thành công ôm mỹ nhân về?
Hiện giờ Bỉ Ngạn Nữ Đế là Đạo Tổ tiên đạo, các tiên nhân gọi nàng là nương nương. Băng Liên Thánh Mẫu quen thân với Bỉ Ngạn Nữ Đế, cũng gọi nàng là nương nương.
Càn Khôn lão tổ lắc đầu, tiếp tục hăm hở đánh giá các cường giả cao lớn trong hư không thứ bảy.
Càn Khôn lão tổ nói:
– Ta muốn cùng nàng hiểu nhau gần nhau yêu nhau suốt đời suốt kiếp. Ta muốn làm trượng phu của nàng, còn nàng muốn làm thê tử của ta, hai ta ân ái cả đời, sao có thể sử dụng trí mưu thủ đoạn?
Băng Liên Thánh Mẫu nhìn Càn Khôn lão tổ đăm đăm, thầm nghĩ:
– Người này và Bỉ Ngạn nương nương khá giống một cố nhân kinh tài tuyệt diễm ta từng kết bạn. Bọn họ chín đời quấn quýt nhau, chín kiếp dây dưa, nhảy ra tình kiếp, cuối cùng chết trong đạo quả. Bỉ Ngạn, Càn Khôn cũng kinh diễm như bọn họ, phong độ tuyệt thế. Chẳng lẽ là các ngươi chuyển thể, kiếp trước biến thành Bỉ Ngạn, Càn Khôn bây giờ, tái diễn tình cảm sâu đậm của kiếp trước sao?
Băng Liên Thánh Mẫu lắc đầu thầm nhủ:
– Không thể nào! Bọn họ quấn quýt chín kiếp vẫn không phá giải được tình kiếp, ôm nhau chết trong tịch diệt kiếp. Từ thời đại yêu tộc của ta đến nay trải qua hai thời đại ma, chú, hai cố nhân không thể nào chuẻn thế vào Tiên giới được.
Chiến đấu trong hai đạo cung chớp mắt đến trạng thái kịch liệt nhất. Trong khoảnh khắc Thiên Nguyên thần tổ bị trọng thương, cơ thể nổ nát bấy. Thực lực hỗn độn Thiên Quân này có một không hai thiên hạ, nhưng trước tám tiên thiên pháp bảo thì mặc cho Thiên Nguyên thần tổ cường đại không gì sánh được cũng sẽ nổ nát.
Đạo quả Thiên Nguyên thần tổ mới chạy ra thì tiên thiên kim long giản biến thành kim long ngẩng đầu vọt tới, há mồm táp đạo quả, phá hủy hoàn toàn.
Bảy tiên thiên pháp bảo khác bộc phát uy lực xông hướng Hỗn Độn thiên quốc, muốn hoàn toàn hủy diệt Hỗn Độn thiên quốc, thừa dịp hiếm có một hơi xóa sổ kẻ thù truyền kiếp Hỗn Độn Cổ Thần.
Lúc này trong Hỗn Độn thiên quốc, tế đàn khổng lồ tỏa ánh sáng rực rỡ. Một vị thần nữ đứng trên tế đàn cao cao, miệng ngâm xướng khúc nhạc cổ trúc trắc khó hiểu.