Hai mắt Dương Khai sáng ngời, khẽ kêu lên: – Đế Tuyệt đan!
Viên châu này hắn quá quen thuộc, đây rõ ràng chính là Đế Tuyệt đan. Trước đó ở trong Tứ Quý Chi Địa hắn đã lấy được một viên Đế Tuyệt đan của Tuế Nguyệt Đại Đế, ở trong Bí cảnh Thiên Diệp Tông hắn đã sử dung nó. Dưới một chiêu phát ra, lực lượng tuế nguyết (năm tháng) tràn ngập, đánh cho tên Thi Khôi cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh người ngã ngựa đổ, bản thân của hắn cũng mượn lực lượng tuế nguyệt tấn cấp đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh.
Đế Tuyệt đan phong ấn một kích toàn lực của cường giả Đế Tôn Cảnh, hơn nữa Đế Tôn Cảnh bình thường không thể ngưng luyện được, chỉ có cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh trở lên, hao phí tinh lực và thời gian rất nhiều, mới có khả năng ngưng luyện ra.
Vật như vậy, bình thường đều là công cụ bảo vệ tánh mạng mà cường giả Đế Tôn Cảnh ban cho vãn bối, mỗi một vị Đế Tôn Cảnh cũng sẽ không ngưng luyện nhiều lắm, cả đời chỉ có thể ngưng luyện ra ba viên đã là cực hạn, ngưng luyện nhiều hơn mà nói, đối với căn cơ của bản thân sẽ có ảnh hưởng.
Dương Khai không ngờ Băng Vân vung tay lại rộng rãi như vậy, trực tiếp cho hắn một viên Đế Tuyệt đan phòng thân.
Băng Vân nói: – Đây là thứ khi ta mới vừa tấn cấp lên Đế Tôn tam tầng cảnh ngưng luyện ra, bên trong phong ấn một chiêu bí thuật của ta, dùng cẩn thận!
Dương Khai vui mừng nhận lấy, trịnh trọng cất đi rồi đứng lên nói: – Việc này không nên chậm trễ, vãn bối sẽ xuất phát ngay.
– Ngươi nhớ cẩn thận, nếu bị phát hiện, lấy lệnh bài của ta ra, những tiểu nha đầu kia sẽ không dám động vào ngươi. Băng Vân dặn dò.
Dương Khai cười hắc hắc, nói: – Có lời này của tiền bối, ta an tâm rồi.
Sau khi nói xong, hắn liền xoay người rời đi.
Trong Băng Tâm Cốc không có nam đệ tử, Băng Vân đặt ra quy củ, trong cốc chỉ chiêu thu nữ đệ tử, quy củ này giống y hệt như Băng Tâm Cốc trên Xích Lan Tinh. Năm đó khi Dương Khai đi tới Băng Tâm Cốc, Xích Lan Tinh, cũng không phát hiện qua dấu vết nam nhân, trong tông môn chỉ toàn là nữ nhân, mỗi người một vẻ, xuân lan thu cúc, bất kỳ một nam nhân nào đến Băng Tâm Cốc, chỉ sợ đều phải hoa cả mắt.
Vốn chuyện này không nên để Dương Khai ra mặt tìm hiểu, chỉ có điều những đệ tử dưới trướng Băng Vân, Phạm Hinh có thực lực cao nhất cũng mới chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cách biệt quá xa so với Dương Khai, cho nên Băng Vân rơi vào đường cùng đành phải mời Dương Khai giúp chuyện này.
Điểm này Dương Khai cũng biết rõ, hơn nữa Băng Vân chẳng những giao lệnh bài kia cho hắn sử dụng, mà còn ban cho hắn một viên Đế Tuyệt đan, có thể thấy được nàng rất coi trọng đối với chuyện này. Có hai lớp bảo vệ này, Dương Khai cảm thấy dù phải tiềm nhập Băng Tâm Cốc dò xét, cũng sẽ không quá nguy hiểm.
Băng Luân Thành cách Băng Tâm Cốc không xa, trực tiếp phi hành một canh giờ là tới, dù sao Băng Luân Thành vốn là một trạm trung chuyển để Băng Tâm Cốc trao đổi vật tư cùng ngoại giới, nếu khoảng cách quá xa tông môn sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Dương Khai không từ biệt ai, một thân một mình ly khai khỏi Băng Luân Thành, chậm rãi bay về hướng Băng Tâm Cốc.
Khi trời tối hoàn toàn, Dương Khai đã tới lân cận Băng Tâm Cốc.
Băng Tâm Cốc tọa lạc trong một sơn cốc to lớn, bốn bề toàn núi, địa thế dễ thủ khó công, hơn nữa khung cảnh xinh đẹp, linh khí nồng đậm. Có thể thấy được, năm xưa Băng Vân lựa chọn địa điểm xây dựng tổng đà Băng Tâm Cốc đã phải lựa chọn rất kỹ càng, nơi này nhất định có địa mạch cực tốt, nếu không linh khí không đến mức nồng đậm như thế.
Muốn đi vào Băng Tâm Cốc, chỉ có thể thông qua đường hành lang dài đến nghìn trượng, hai bên đường hành lang đều có nữ đệ tử Băng Tâm Cốc trấn giữ, những người không có nhiệm vụ hoàn toàn không có khả năng đi vào trong đó.
Dĩ nhiên Dương Khai không thể thông qua miệng cốc quang minh chính đại đi vào, chuyến này hắn đến đây chủ yếu là tìm đệ tử Băng Vân phát ra tín hiệu liên lạc kia dò hỏi xem, rốt cuộc Băng Tâm Cốc đã xảy ra chuyện gì.
Hắn đi vòng quanh Băng Tâm Cốc dò xét một phen, lúc này mới nhắm thẳng hướng mà đi.
Một lát sau, Dương Khai ngừng lại, quét thần niệm về phía trước dò xét.
Ở phía trước có một tầng cấm chế vô hình cản trở ở đường đi, hiển nhiên là trận pháp bảo vệ cùng cảnh giới của Băng Tâm Cốc. Một khi có người ngoài đụng vào, nhất định khắp Băng Tâm Cốc sẽ cảnh giác, đến lúc đó Dương Khai có chắp cánh cũng không thể bay.
Dương Khai không tùy tiện hành động, mà núp trong bóng tối, im lặng chờ đợi khoảng một canh giờ, khi đã xác định chung quanh rất hiếm người, không có đệ tử Băng Tâm Cốc đi lại, lúc này mới lấy ra lệnh bài Băng Vân giao cho hắn ra, hướng về phía cấm chế kia khẽ đảo một cái.
Một tia sáng đen từ trong lệnh bài bắn ra, ngay sau đó, cấm chế kia liền vô thanh vô tức nứt ra một khe hở.
Dương Khai không chần chờ, lực lượng không gian phát ra, cả người hắn như quỷ mỵ trốn vào một cái nơi trong bóng tối, đồng thời thi triển ra bí thuật Hư Vô, thu liễm khí tức bản thân, lắc mình tiến vào.
Hắn dễ dàng tiến vào Băng Tâm Cốc, xem ra lệnh bài Băng Vân đưa cho hắn quả thật có thể thông qua tất cả cấm chế cùng trận pháp trong cốc, thành công lần này khiến Dương Khai yên tâm hơn rất nhiều.
Hắn lại lấy ra một khối ngọc bài khác, cảm ứng một chút vị trí hiện tại của bí bảo kia, rồi rón rén bước về hướng đó.
Càng đi vào trong, khí tức võ giả càng nhiều, những võ giả này hiển nhiên đều là đệ tử Băng Tâm Cốc. Băng Tâm Cốc có thể trở thành một trong những tông môn đứng đầu Bắc Vực, số lượng môn hạ đệ tử khẳng định không ít. Nhưng những đệ tử Dương Khai đụng phải, thực lực đều không quá cao, lợi hại nhất cũng chỉ là Đạo Nguyên Cảnh mà thôi, với thực lực cùng bí thuật ẩn núp của hắn, căn bản không lo sẽ bị phát hiện.
Nửa canh giờ sau, Dương Khai vòng qua một dãy nhà, đang muốn xâm nhập vào trong, bỗng nhiên thân hình chợt ngừng lại, vẻ mặt cổ quái.
Bởi vì hắn lại nghe được giọng nói của nam nhân.
Thanh âm kia chính là từ một dãy nhà bên cạnh truyền tới. Hơn nữa dường như còn không chỉ có một người, rõ ràng là hai nam tử đang trao đổi cái gì đó.
Tại sao trong Băng Tâm Cốc có thể có nam nhân? Dương Khai tỏ ra ngạc nhiên, đây chính là tông môn của nữ nhân, bình thường nam nhân đều không được phép bước chân vào trong đó.
Không phải là có đệ tử Băng Tâm Cốc nào đó không chịu nổi tịch mịch, lén ở chỗ này che giấu nam nhân đó chứ? Cái ý nghĩ này vừa hiện ra, Dương Khai lập tức hoảng sợ, nếu chuyện này là thật, thì danh dự Băng Tâm Cốc sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.