– Ta chẳng phải là đi phá cầu, tôi chỉ là còn nhân lúc cầu xây chưa xong thì thay đổi bến đỗ của nó một chút thôi mà.
– Tôi và Tuệ Lâm chẳng có chút tình cảm gì để nói, cô bé sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến quan hệ của tôi và Nhược Khê, vậy thì sẽ có kết quả tốt đẹp gì chứ.
Vân Miểu thái sư bao biện đáp:
– Lẽ nào Lâm Nhược Khê và cậu đã từng yêu nhau rồi mới kết hôn đấy chứ, theo tôi được biết thì không phải.
– Vân Miểu sư thái, cho dù bà có nói như thế nào thì tôi cũng không nhận đâu.
Dương Thần kết thúc vấn đề.
Vân Miểu trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp:
– Được rồi, vậy tôi hỏi cậu vấn đề cuối cùng, nếu cậu trả lời thành thật với tôi, như vậy tôi sẽ từ bỏ ý định của mình.
– Bà hỏi đi.
Dây thần kinh của Dương Thần như đang căng lên.
– Ta chỉ muốn hỏi, cậu cho rằng Lâm Nhược Khê có yêu cậu hay không?
Lâm Nhược Khê, cô ấy có yêu ta hay không?
Vấn đề này quá bất ngờ tới mức Dương Thần chưa hề có sự chuẩn bị.
– Nếu cậu trả lời có thì từ nay ta sẽ không làm phiền các người nữa.
Lúc này Dương Thần bỗng thấy đầu óc trống rỗng, bao nhiêu những hình ảnh như một quyển sổ đang lật giở trong đầu Dương Thần, từng hành động, từng câu nói đều khiến hắn phải trầm tư suy nghĩ.
– Anh cho rằng tôi thực lòng muốn cưới anh hay sao?
– Nếu như anh phối hợp với tôi thì sau ba năm, nhiều nhất ba năm, sự nghiệp của tôi ổn định rồi, chúng ta sẽ chia tài sản, không phải chịu bất cứ trách nhiệm gì về nhau nữa…
– Anh cho rằng tôi tự nguyện dẫn anh đi sao, như thế mất mặt lắm, anh là tên nói năng lộn xộn…
– Tôi sẽ trả cho anh thù lao lớn hơn gấp nhiều nhiều lần số tiền anh bán thịt dê xiên nướng cả đời.
– Lâm Nhược Khê tôi đã quyết việc gì thì nói một là một, anh cứ theo như kịch bản ngoan ngoãn phối hợp với tôi diễn nốt ba năm đi, đừng có quấy rối tôi là được rồi.
– Tôi mới là người không tuân thủ mấy cái quy tắc gì đó của nhà họ Lâm, tôi không mặt dạn mày dày cứ bám chặt lấy anh không chịu rời đâu, sau khi hợp đồng hết thời hạn, anh muốn đi hay ở thì tùy.
– Cóc ghẻ mà đòi ăn được thiên nga, anh cút đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh thêm nữa.
– …
Dương Thần hơi mơ màng, hắn không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.
Vân Miểu sư thái cười ở trong điện thoại:
– Sao rồi, cậu không nói nên lời nữa sao?
– Chuyện này chẳng liên quan gì đến chuyện của Tuệ Lâm cả.
Dương Thần do dự một lát rồi hạ giọng nói.
– Sao lại không có liên quan, chuyện này có liên quan đến hạnh phúc cả đời của cháu gái ta và tâm nguyện nửa sau cuộc đời ta.
Vân Miểu sư thái cao giọng nói:
– Ta đã quyết định rồi, tháng sau ta sẽ cho Tuệ Lâm đến Trung Hải.
– Cái gì?
Dương Thần không dám tin.
– Cậu không nghe sai đâu, tháng sau một mình Tuệ Lâm sẽ đến Trung Hải tìm cậu, chuyện này đối với con bé là vào đời tu luyện, còn kết quả tu luyện ra sao thì cả cậu và tôi đều không biết được, tôi chỉ cho nó đến Trung Hải tìm cậu, còn chuyện sắp xếp sau này thì còn để xem cậu nghĩ thế nào đã, tóm lại cậu không được đối xử tệ bạc với Liễu Tuệ Lâm, nếu không tôi sẽ liều mạng với cậu đấy, và cũng sẽ đòi nợ cậu.
Vân Miểu sư thái nói bằng giọng không dung tha.
Dương Thần nằm trên giường suýt phát khóc, chuyện này là thế nào đây, sắp xếp tháng sau đến Trung Hải? Lại còn chỉ có một mình Tuệ Lâm? Cái con người kia sắp xếp kiểu gì không biết? Không thể để cho Tuệ Lâm giống như Trần Dung trước đây đến làm ở quán rượu của Sắc Vi, thậm chí là gia nhập tổ chức tội phạm.
– Những điều tôi muốn nói đều đã nói cả rồi, liên lạc sau…
– Khoan đã, khoan đã…
Dương Thần còn muốn nói từ chối vài câu nhưng Vân Miểu sư thái đã cúp máy.
Dương Thần ném điện thoại xuống, chán nản ngồi trên giường, mặt mày nhăn nhó, vừa nghĩ đến việc tháng sau cô bé Tuệ Lâm sẽ đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình là đầu Dương Thần đã thấy ong ong rồi.
Nhưng rồi tiếp theo, câu hỏi mà vân Miểu đặt ra lại đang xoay tròn trong đầu Dương Thần khiến hắn không thể có một giấc ngủ trưa yên bình.
Không định sẽ ngủ, Dương Thần cũng không dám ngủ, ngồi trên giường xem vô tuyến đến tận lúc chạng vạng thì có tiếng vú Vương từ tầng dưới gọi xuống ăn cơm.
Khi xuống đến dưới nhà, Lâm Nhược Khê vẫn như trước, ngồi ở ghế từ lúc nào bình thản ăn cơm, nhìn thấy Dương Thần ngồi xuống chỉ khẽ gật đầu.
Dương Thần và cô ngồi đối diện nhau, hắn không nói không rằng chỉ chăm chú nhìn cô.
Lâm Nhược Khê dường như bị ánh mắt Dương Thần làm cho mất tự nhiên, nhướn đôi lông mày:
– Anh ăn cơm đi.
– Nhược Khê, chúng ta là một cặp vợ chồng đúng không?
Dương Thần hỏi.
Động tác của Lâm Nhược Khê trở nên cứng ngắc, trong mắt ánh lên vài tia nghi ngờ xen lẫn khó hiểu, nhìn Dương Thần bằng ánh mắt phức tạp hồi lâu, cuối cùng không chịu mở miệng trả lời mà chỉ hỏi:
– Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Dương Thần thấy trong lòng có chút mất mát, cười gượng:
– Không có gì, chỉ là anh tự nhiên mới nghĩ, thời gian li hôn như trong hợp đồng ghi còn bao lâu.
Lâm Nhược Khê cầm bát cơm mà tay hơi run run, sắc mặt bình thản chỉ “ồ” lên một tiếng rồi cũng không nói gì mà tiếp tục ăn cơm.
Dương Thần lắc lắc đầu, cầm bát tự lấy cơm cho mình.
Trong bữa cơm, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ, hầu như không biết hôm nay mình ăn món gì.