Tiểu hồ ly gật đầu, nó sẽ không tức giận, nhìn Hoắc Khanh có chút mệt mỏi, lòng tiểu hồ ly lại mềm ra, người đàn ông này che chở nó, cũng có lúc yếu đuối đến vậy, ở trước mặt của nó không hề phòng bị, lộ ra điểm yếu bên trong.
Tiểu hồ ly vươn đầu lưỡi mềm mại liếm gò má Hoắc Khanh, an ủi Hoắc Khanh, Hoắc Khanh sủng ái nó, nó cũng phải đối tốt với Hoắc Khanh.
“Được rồi, vật nhỏ này.” Ôm tiểu hồ ly, không cho nó liếm mặt mình nữa, hắn nhẫn nhịn rất khổ cực, nhưng dường như hồ ly không phát hiện ra, lại còn rất thích loại cử chỉ thân mật này.
Đúng là vừa đau nhức vừa vui sướng.
Sáng sớm hôm sau, Hoắc Khanh hạ chỉ thăng chức cho Huyên quý phi, Huyên quý phi từ Quý phi liền thành Hoàng quý phi, vị trí này chỉ thua Hoàng hậu, là vị trí số một bên dưới Hoàng hậu.
Không chỉ thăng chức còn ban thưởng rất nhiều đồ vật quý báu, sản phẩm bổ dưỡng quý giá, đều làm xong trước khi lên triều, Ninh Thư biết được tin này, trong lòng nghĩ Hoắc Khanh muốn chặn miệng người của phủ Thái sư, hắn đã bồi thường, phủ Thái sư cũng không tiện nói gì.
Ninh Thư ăn sáng xong thì đi thăm Huyên quý phi, không đúng, bây giờ là Huyên hoàng quý phi.
Đi vào trong điện, Ninh Thư liền thấy cung nữ đang chỉnh lý đồ được Hoắc Khanh sai người mang đến, trong tẩm điện, Huyên quý phi đang ngồi trên giường, uống thuốc.
Biểu cảm của Huyên quý phi lạnh nhạt, không có cảm giác gì với mấy thứ đồ vật quý báu này, đối với việc bản thân trở thành Hoàng quý phi, trên mặt cũng không có nét vui mừng, thấy Ninh Thư tới, cung kính hành lễ với Ninh Thư: “Tần thiếp thỉnh an nương nương.”
“Dù sao cũng đã thăng chức cho cô.” Ninh Thư nói.
Huyên hoàng quý phi không nói gì, một hơi uống hết thuốc, nhìn Ninh Thư hỏi: “Hoàng hậu nương nương, tần thiếp có thể tin tưởng người ư?”
“Đương nhiên là có thể.” Ninh Thư gật đầu.
Huyên hoàng quý phi lập tức lắc đầu: “Người và Hoàng thượng vốn là phu thê, còn tần thiếp dù địa vị cao hơn nhưng nói cho cùng vẫn chỉ là thiếp.”
“Phu thê sống chết có nhau, lẽ nào Hoàng quý phi cảm thấy bổn cung và Hoàng thượng là phu thê yêu thương lẫn nhau sao?” Ninh Thư lạnh nhạt nói, “Trong lòng Hoàng thượng, bổn cung cũng không khác các người, đều là phi tử hậu cung để mua vui.” Không hoạt bát đáng yêu như tiểu hồ ly.
Hoắc Khanh và nguyên chủ không có tình phu thê, Hoắc Khanh và Tiêu Têu bên nhau vì quyền lợi, cuối cùng cũng bởi quyền lợi mà sụp đổ.
“Tần thiếp không hiểu lời Hoàng hậu nương nương là có ý gì?” Huyên hoàng quý phi hỏi Ninh Thư.
Chỉ sợ Huyên hoàng quý phi không biết, bây giờ Hoắc Khanh thích một con súc sinh còn không thể biến nổi thành người.
Sau khi thăm Huyên hoàng quý phi, Ninh Thư trở về, có nhiều việc phải từ từ tới, tiểu hồ ly khoe khoang như vậy, chẳng qua là có Hoắc Khanh cưng chiều, nếu không có Hoắc Khanh, tiểu hồ ly chính là một con súc sinh đến mạng mình còn không giữ được, nếu như ở bãi săn hôm đó không gặp Hoắc Khanh mà là người khác, đã sớm bị bắn chết, biến thành áo lông trên người nữ nhân.
Hoắc Khanh là tất cả chỗ dựa, bàn tay vàng to lớn của tiểu hồ ly.
Ninh Thư đi tới cửa, suy nghĩ một lát mới quay người đi thăm Hoắc Thừa Vọng, đẩy cửa đi vào, liền thấy tiểu hồ ly vốn nên ở Ngự thư phòng lại ở chung một chỗ với Hoắc Thừa Vọng.
Tiểu hồ ly đứng ở ghế nhìn Hoắc Thừa Vọng, Hoắc Thừa Vọng mím chặt môi, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tiểu hồ ly.
Ninh Thư thấy vậy, trong lòng hoảng sợ, lẽ nào Hoắc Thừa Vọng vẫn còn chơi với tiểu hồ ly sao?
“Mẫu hậu.” Thấy Ninh Thư vào, Hoắc Thừa Vọng vội vã đi tới trước mặt Ninh Thư, Ninh Thư thoáng nhìn qua tiểu hồ ly, hỏi Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng, con đang làm gì vậy?”
“Nhi thần đang luyện chữ.” Hoắc Thừa Vọng nói.
Tiểu hồ ly thấy hai người nói chuyện, không để ý tới mình, bỗng thấy xấu hổ, hừ, sớm biết vậy nó đã không tới.