“Ai, bạn trai à, điểm cậu thấp thật đấy.”
Đường Quả lật bài thi của Ngụy Việt, nhìn phát đã biết Ngụy Việt xem ra còn không thèm đọc đề bài, chỉ tùy tiện viết linh tinh. Thế này thì đương nhiên đứng thứ nhất đếm ngược rồi.
“Nhưng không sao, rất xứng với tớ. Hai chúng ta là người yêu, lại cùng đứng đầu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy hợp.”
Ngụy Việt: “…” Con gái bây giờ đều suy nghĩ thế này à?
Kỷ Tiểu Tư thống khổ vò đầu, chợt cảm thấy có gì đó không đúng. Cô ta dùng sức kéo kéo, sau đó cảm giác trong tay có một mớ bù xù, theo bản năng giật xuống. Thấy trên tay là một nắm tóc, cô ta hóa đá tại chỗ.
“Tiểu Tư, cậu rụng tóc?”
“Không phải chứ, Tiểu Tư, đỉnh đầu cậu trọc lóc luôn rồi.”
Bạn cùng bàn vội lấy ra một cái gương nhỏ cho Kỷ Tiểu Tư. Cô ta sững sờ soi gương, sau đó thấy mình… tuyệt đỉnh!!*
(Tuyệt đỉnh: Mị đoán là đầu trọc hay gì gì đó đại loại thế…)
“Á–“
Kỷ Tiểu Tư hét lên, khiến các bạn trong lớp chú ý. Rồi cả lớp C1-3 nhìn thấy Kỷ Tiểu Tư tuyệt đỉnh, cô ta kịp phản ứng lại, vội vàng lấy tay che đầu.
Kết quả chạm vào chỗ tóc bên trên, bao nhiêu tóc còn lại rớt xuống hết.
Cái trán sân bay lộ ra, khiến người khác muốn cười nhưng phải nhịn.
Thầy chủ nhiệm: “…” Xem ra Kỷ Tiểu Tư học hành rất chăm chỉ, dạng học sinh có cố gắng như này không nhiều lắm.
“Thưa thầy, em… cho em về trước ạ.”
Thầy chủ nhiệm gật đầu, “Về đi, gần đây học hành áp lực, em đến bệnh viện xem có bị sao không.”
Kỷ Tiểu Tư gật đầu như giã tỏi, ôm cặp sách chạy ra ngoài, bước chân hoảng loạn, ngay cả chào Phó Trác Thư một câu cũng quên mất.
Chờ Kỷ Tiểu Tư đi rồi, cả lớp cười vang.
Thầy chủ nhiệm nghiêm túc gõ bàn: “Bạn Kỷ Tiểu Tư mải học nên mới như thế, các em sao lại cười bạn?”
Không ai cười nữa.
Nhưng bọn họ vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng cười nhạo dưới cuối lớp, yên lặng nhìn về phía Đường Quả. Giáo hoa Đường đang cười á thầy ơi, thầy không thấy được hả thầy?
Thầy chủ nhiệm: “…” Thầy lựa chọn không biết gì cả, thầy không ngu đến mức đi mắng học sinh đứng đầu khối đâu.
Lại nói, bạn Đường Quả còn lợi hại hơn, đứng đầu khối cũng không có bị tuyệt đỉnh.