Trì Sính dùng sức nhéo tai Ngô Sở Úy một cái, nói,”Nó bảo cậu thổi con ong, bee, chứ không phải bean.”
Ngô Sở Úy mạnh miệng,”Không thể nào, tôi nghe được rõ ràng là bean, không tin anh hỏi lại nó một lần nữa xem.”
Trì Sính lại hỏi Đâu Đâu lần nữa.
Lúc này Đâu Đâu trả lời,”Bean!”
“Anh xem! !” Ngô Sở Úy vỗ mạnh cái bàn một cái, hùng hổ vặn vẹo Trì Sính, “Thế nào? Anh đã nghe rõ chưa? Nó nói là bean không phải sao?
Trì Sính biểu tình đau lòng nhìn Ngô Sở Úy.
“Bean cũng có nghĩa là ‘đồ ngốc’!”
(呸 (phiên âm là: pei) đọc gần giống với chữ bean, có ý miệt thị, khinh miệt, nó là một thám từ chỉ việc khinh thường, ngu ngốc, khinh thường.. Mr Bean… cũng kiểu như ngu ngốc ý..)
Ngô Sở Úy,”……”
Một lát sau, Ngô Sở Úy không thổi kẹo đường nữa mà đổi sang làm ảo thuật.
Nói là ảo thuật thì hơi khoa trương, chỉ là cậu dùng kỹ thuật trộm cắp vặt cải tiến đi một chút, cũng đủ để lừa bịp Đâu Đâu, với chỉ số thông minh trẻ em thì Đâu Đâu cũng chưa chắc nhận ra.
Ngô Sở Úy đem một thanh chocolate bỏ vào trong túi áo Đâu Đâu, rồi để cho Đâu Đâu đưa tay vào lấy ra thì thanh chocolate đã biến mất. Đâu Đâu đang nôn nóng, Ngô Sở Úy đem tay cu cậu đặt vào túi áo của mình.
Sau đó, Đâu Đâu tìm được một thanh chocolate.
“So-amazing (thật thần kỳ)” Đâu Đâu trợn to mắt ngạc nhiên.
Ngô Sở Úy có cảm giác thành tựu, vui vẻ vô cùng.
Sau đó, cậu lại với trên giá sách một chiếc kẹo đường rất giống Tiểu Dấm Chua, hướng Trì Sính kiêu ngạo nháy mắt,”Anh và Đâu Đâu nói xem, tôi có thể đem con rắn này biến thành sống hay không?”
Thật tình Trì Sính không muốn tham dự trò chơi ấu trĩ như thế.
Ngô Sở Úy kéo Đâu Đâu qua, tiểu thụ và tiểu thụ nhỏ bé cả hai đều bày ra dáng vẻ tội nghiệp.
Trong nháy mắt Trì Sính bị dụ dỗ.
Một lát sau, mọi thứ được chuẩn bị hoàn chỉnh, Ngô Sở Úy quơ quơ que kẹo đường trên tay, hét lớn một tiếng.
“Now-it-is-the-time-to-witness-miracle! (Ngay bây giờ hãy chứng kiến thời khắc kỳ tích này!)”
Kẹo đường ném nhanh về phía cửa, lúc Đâu Đâu xoay đầu nhìn qua chỗ khác, Tiểu Dấm Chua bò vào.
Đâu Đâu hưng phấn mà oa oa kêu gào, chạy đuổi theo Tiểu Dấm Chua, Tiểu Dấm Chua cho rằng tên đen xấu xa tới, liền chuồn rất nhanh.
Ngô Sở Úy lại với một cái kẹo đường lớn hơn, hướng ra phía cửa ném một cái Đại Dấm Chua lại tiến vào.
Cái tay nhỏ bé của Đâu Đâu vỗ vỗ đến đỏ lên, vô cùng vui vẻ.
Đã lâu Ngô Sở Úy không có ai nhìn cậu với ánh mắt tôn thờ như thế này, nên rất có cảm giác thành tựu.
“Go-on.” Đâu Đâu giống như chưa thỏa mãn.
Khẩu khí Ngô Sở Úy rất tự tin,”Cháu nói đi, cháu muốn chú biến hóa cái gì?”
Đâu Đâu không trực tiếp nói với Ngô Sở Úy, mà đem cái miệng nhỏ nhắn hướng lên tai Trì Sính nói nhỏ, nói xong vẫn còn ngượng ngùng, che mặt cười khanh khách.
Trì Sính cũng bật cười hai tiếng theo nó, vui vui vẻ vẻ.
Ngô Sở Úy hỏi,”Nó yêu cầu cái gì?”
Trì Sính nói,”Nó bảo cậu biến nó thành trắng đó.”
Ngô Sở Úy,”….”
Bởi vì không có bản lĩnh cao siêu đến mức này, Ngô Sở Úy không thể làm gì khác hơn là dùng chuyện khác rời đi sự chú ý của Đâu Đâu.
Tìm ra quả bóng nhỏ mà trước đây Uông Trẫm đưa cho cậu, Uông Trẫm có thể làm quả bóng lớn nhỏ lại ảo thuật đó mới gọi là đặc sắc, Ngô Sở Úy chỉ có thể giở trò lừa con nít mà thôi.
Đem quả bóng nhỏ bỏ vào trong miệng, giả bộ ực một cái nuốt xuống.
Sau đó, từ bên tai Đâu Đâu móc ra.
Đâu Đâu há to mồm, ánh mắt dứt khoát nhìn chằm chằm quả bóng nhỏ trong tay Ngô Sở Úy, không thể tin được quả bóng nhỏ kia có thể từ trong bụng Ngô Sở Úy chui ra ngoài.
Ngô Sở Úy nhìn thấy cái khăn trên salon rơi trên mặt đất, liền xoay người đem cái khăn trải lên salon.
Vừa mới xoay đầu lại, cái tay đen của Đâu Đâu với tới sau gáy Ngô Sở Úy sờ soạng rất lâu.
Cái gì cũng không sờ thấy, mặt lộ ra vẻ mất mát.
Ngô Sở Úy lúc đầu vẫn còn buồn bực, không hiểu Đâu Đâu đang định làm cái gì mà cứ sờ soạng tai của cậu. Sau đó nhớ lại màn ảo thuật vừa rồi, suy nghĩ lại toàn bộ quá trình thực hiện, ngay lập tức mắt trợn ngược lên.
Đâu Đâu cũng học cậu đem ánh mắt trợn ngược lên. (Chắc là….)
Trong phòng vang lên tiếng kêu gào của Ngô Sở Úy.
“Tổ tông sống của tôi ơi! Cháu không phải đem quả bóng kia ăn chứ hả?”
Trì Sính nghe tiếng gào liền chạy tới, Ngô Sở Úy đang dốc ngược Đâu Đâu xuống, liên tục vỗ vỗ lưng của nó, muốn cho nó nhổ quả bóng ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đâu Đâu cũng đã nghẹn đỏ, ngay cả rên rỉ khóc lóc cũng không thể.
Trì Sính trầm giọng nói,”Để tôi!”
Ngô Sở Úy khóc lóc thảm thiết đưa Đâu Đâu cho Trì Sính.
Trì Sính phát một cái thật mạnh xuống, quả bóng nhỏ từ trong miệng Đâu Đâu phun ra.
Sau đó, Đâu Đâu không ngừng gào khóc ầm ĩ.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Ngô Sở Úy nhòm qua mắt thần nhìn ra phía ngoài, nhất thời sợ hãi kinh động, Mẹ ơi! Mẹ thằng nhỏ ‘truy sát’ đến đây.
Phản ứng đầu tiên chính là chạy vào bịp miệng Đâu Đâu lại, bất cứ giá nào cũng không để cho Trì Giai Lệ nghe được Đâu Đâu đang khóc, cậu chốt cửa trước lại ôm Đâu Đâu vào trong dỗ dành.
Vì vậy, sử dụng đủ mọi các chiêu thức, đủ mọi biểu cảm gương mặt, một giây đồng hồ biến hóa ba bốn gương mặt gây cười. Kết quả, Đâu Đâu không có một chút phản ứng gì, vật lộn một hồi cũng không thể chọc cười thằng nhóc.
Trì Giai Lệ dùng sức nhấn liên tục chuông cửa, to tiếng hướng bên trong quát,”Trì Sính, mày nhanh ra mở cửa cho tao!.”
Ngô Sở Úy bị buộc đến đường cùng, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là lừa dối lương tâm mà đảm bảo với nó.
“I can turn you white. (Chú có thể biến cháu thành trắng.)”
Đâu Đâu lập tức liền ngừng khóc.
Trì Giai Lệ sau khi đi vào, thấy Đâu Đâu rúc vào trong lòng Ngô Sở Úy, sắc mặt có chút không tốt. Trực tiếp đi tới đưa tay ra ôm Đâu Đâu.
“Đi, cùng mẹ về nhà.”‘
Không ngờ, Đâu Đâu đem mặt vùi vào ngực Ngô Sở Úy, hai cánh tay nhỏ bé ôm thật chặt, ý rất rõ ràng là cự tuyệt Trì Giai Lệ.
Trì Giai Lệ lại tiếp tục túm nó, Đâu Đâu liều mạng giãy dụa khóc lóc rên rỉ ầm ĩ, nói cái gì cũng không chịu cùng Trì Giai Lệ về nhà.
Trong lòng Trì Giai Lệ nổi khùng, không phải mới có một lúc thôi sao? Đã có thể đem con trai tôi đi tẩy não?
“Con vì sao không trở về nhà?” Trì Giai Lệ hỏi.
Đâu Đâu rất nghiêm túc mà nói cho cô biết,”Chú này nói chú ấy có thể biến con thành trắng.”
Trì Giai Lệ suýt chút nữa thì ngất,”Con trai ngốc của tôi! Lời như vậy con cũng có thể tin hả?”
Đâu Đâu vẫn cứ tin, bất kể Trì Giai Lệ khuyên như thế nào cũng không chịu nghe. Cuối cùng Trì Giai Lệ không còn kiên nhẫn, muốn dùng biện pháp cứng rắn trực tiếp đem Đâu Đâu dẫn đi.
Đâu Đâu không sợ hãi chút nào cùng nàng tranh luận.
“Mẹ đã quên trong sách nói gì hay sao? Chỉ có tự do mới có thể phát triển tài năng!”
Trì Giai Lệ bị một câu nói của Đâu Đâu chặn cứng họng nói không nên lời, tức cũng không được giận dữ cũng không phải, ánh mắt căm tức nhìn về phía Ngô Sở Úy, đổi lại cậu bày ra là một người nhân hậu ánh mắt giả nhân giả nghĩa. Cô đột nhiên nhớ ra, chưa đến hai mấy tiếng trước, hai người bọn họ vẫn còn đang gặp mặt tranh đấu gay gắt, hiện tại thì đang bày ra một người đàn bà đánh đá chua ngoa, đều không phải làm cho người ta chê cười hay sao?
Vì vậy, biểu tình trong nháy mắt im lìm, dịu đi đôi chút.
“Được! Ngày mai mẹ đến đón con, mẹ xem cậu ta có khả năng như thế nào mà đem con biến thành trắng! ! !”
Nói xong, nhéo một cái trên mặt Đâu Đâu, cười lạnh một tiếng rồi đi.