Chỉ trong chốc lát, bầy Yêu Tước đã chết vô số. Yêu Tước Vương cũng đã bị thương nặng, thế nhưng sau cùng lại không bắt được Viêm Cơ Ti.
– Sở huynh, hãy để cho ta!
Kim Bích Hàm nghiêm túc, lấy ra một mảnh Ngọc Cầm. Ngón tay như cây hoa lan nở rộ, khẽ gẩy dây đàn, nhất thời phát ra âm thanh du dương, êm ái như tiếng suối chảy.
Sắc mặt Viêm Cơ Ti đại biến:
– Đây chính là môn đạo pháp Thanh Ngự tuyệt phẩm!
Trong lòng Sở Vân chấn động:
– Không ngờ Thạch Gia Minh cũng có nhạc nghệ cảnh giới đại thành.
Vận dụng Chấn Cửu Tiêu điều khiển bầy kim điệp, nhất thời chiến lực tăng thêm mấy lần, bầy Yêu Tước liền nằm dẹp xuống. Rất nhanh, Kim Bích Hàm thiết lập được cục diện, bắt được Viêm Cơ Ti.
– Đáng tiếc đã để thiếu chủ Viêm gia chạy mất.
Kim Bích Hàm có chút nuối tiếc.
Sở Vân không biết làm gì hơn đành nhún vai một cái. Hắn không có yêu thú giỏi về việc truy lùng dấu vết, mà bản thân bầy Yêu Tước cũng là yêu thú che giấu tung tích rất tốt.
Bất quá, kỳ thực bản thân hắn cũng không có ý định giết chết thiếu chủ Viêm gia. Cổ Phá U chỉ là môn khách, giết cũng không có gì đáng nói. Thế nhưng thiếu chủ Viêm gia là người thừa kế chức vụ đảo chủ, tin tức giết hắn lan truyền ra ngoài, tất nhiên sẽ gây nên
chiến tranh.
Đây là chuyện Sở Vân không mong muốn.
– Trông giữ Viêm Cơ Ti thật tốt, chúng ta sẽ lưu lại trên đảo vài ngày nữa.
Sở Vân nói với Kim Bích Hàm.
Viêm Cơ Ti trừng mắt, vô cùng sợ hãi dũng khí của Sở Vân. Ở đây là hải vực Viêm gia, bọn chúng bắt mình làm tù binh rõ ràng không hề sợ hãi, mà lại có thể ung dung ở lại chỗ này thêm vài ngày.
Sở Vân đang chờ đợi Trữ Phàm Trần.
Cổ Phá U, thiếu chủ Viêm gia đều có thể chạy thoát. Trữ Thiên Vương há lại không thể chạy thoát sao?
Nếu như không nhân cơ hội này giết chết hắn. Ngày sau trở thành đại địch, e là sẽ phải hối tiếc sự phóng túng ngày hôm nay.
Trữ Phàm Trần mới chính là mục tiêu chính của Sở Vân. Những người khác như là Cổ Phá U, cũng chỉ là quỷ gặp xui xẻo mà thôi.
Nhưng mà bọn họ đã đợi đến ba ngày, vẫn không thấy bóng dáng của Trữ Phàm Trần.
– Lẽ nào hắn thực sự chết tại bạo động ở hải vực Xà Tảo?
Sở Vân khẽ nhíu mày.
– Đi thôi, tránh đêm dài lắm mộng. Viêm gia cho rằng chúng ta đã rời đi, cho nên trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đến đây. Thế nhưng lăng mộ Thiên La Hậu, rốt cục cũng ở gần đây. Bọn chúng có lẽ sẽ đến vớt.
Kim Bích Hàm cũng khuyên nhủ.
– Một tên đệ tử Trữ gia không có tên tuổi, chết tại bạo động Xà Tảo cũng chỉ là chuyện bình thường.
Viêm Cơ Ti cười nhạo, không hề cảm thấy mình đang bị bắt làm tù binh. Tính khí nàng nóng như lửa đốt, mang theo tích cách kiêu ngạo vốn có trong Viêm gia.
– Chúng ta đi thôi.
Cuối cùng Sở Vân điều khiển mật thuyền, rời khỏi hải vực này.
Sau nửa ngày, sóng biển ôm trọn bãi cát, trên hải đảo không tên nghênh đón một vỏ sò khổng lộ.
Vỏ sò mở ra, Trữ Phàm Trần từ trong vỏ sò chui lên, kim sa chấn động rơi xuống khắp người. Hắn phu ra một ngụm khí bẩn:
– Phù… Rốt cục cũng đã đi. Tên Sở Vân này rất can đảm, dám dừng lại ở đây thời gian dài như vậy. Ách!
Bỗng nhiên toàn thân hắn rung lên, nhìn vào khoảng không.
Ở nơi nào đó, một người một hồ một cung, đang hờ hững nhìn về phía chính mình.
– Đúng là thiếu hiệp Sở Vân quá bộ đến! Có thể gặp được Tiểu Bá Vương của Chư Tinh Quần Đảo, thực sự là vinh hạnh của tại hạ!
Chợt nhìn thấy Sở Vân lơ lửng giữa không trung, con ngươi của Trữ Phàm Trần liền co lại. Bỗng nhiên trên mặt liền hiện lên vẻ tươi cười đầy chân thành, hướng về phía Sở Vân chắp tay hành lễ, bộ dáng nho nhã ôn hòa không gì sánh được.
Giơ tay không muốn đánh dáng vẻ người tươi cười.