“Ta thấy thứ này không tồi”, Hùng Nhị tự giác hành động, lấy luôn miếng ngọc bội màu tím treo bên hông Hoắc Đằng, hà hơi lên đó rồi dùng tay áo lau sạch.
“Đi đâu?”, lau một hồi hắn ta bước tới, kéo Tư Đồ Nam ra khỏi đám đông.
“May mà lão tử tinh mắt, suýt nữa thì để ngươi chuồn mất”, Hùng Nhị mắng, lại xoè bàn tay nhỏ ra: “Quà mừng đâu?”
“Quà mừng? Quà mừng gì?”, Tư Đồ Nam lắc đầu giả ngốc.
“Nào nào, đi về phía trước rồi rẽ trái, đi ăn phân đi!”, Hùng Nhị túm Tư Đồ Nam rồi đá đi thật xa.
“Tên mập chết tiệt, ông nội ngươi”.
“Ai đang tìm ta đấy?”, giọng nói hùng hồn vang lên, một người có thân hình đầy đặn bước ra, nhìn gương mặt người này khá giống ba của Hùng Nhị, cao to lực lưỡng, đầu tròn lông lốc.
“Ồ ha ha”, Tư Đồ Nam giây trước còn đang mắng chửi rất hăng, lúc này lại cười hèn nhát.
“Huynh đệ, ta rất coi trọng ngươi đấy”, Tư Đồ Nam lấy một miếng ngọc như ý từ trong ngực ra đưa cho Hùng Nhị.
“Thế mới được chứ”, Hùng Nhị cười tươi rói cầm lấy ngọc như ý, nhưng sao Tư Đồ Nam lại nỡ buông tay, hắn ta đau lòng muốn chết, Hùng Nhị mất rất nhiều sức mới lấy được miếng ngọc về tay.
“Chúc mừng sư thúc”, so với ba tên phía Hoắc Đằng, Tạ Vân và Tư Đồ Nam thì đồ nhi của họ hiểu chuyện hơn nhiều.
“Nhìn đi nhìn đi, các ngươi có biết xấu hổ không hả?”, Hùng Nhị nhận lấy, sau đó dùng đôi mắt híp quyến rũ lườm đám Tạ Vân.
Xuỳ!
Ba tên khinh thường rồi khoác vai nhau đi vào.