Tomoka Tanikawa đem đến chai rượu thuốc bôi loạn cho cô, nếu như là ngày thường thì cô đã sớm khóc rồi, nhưng lần này chỉ đỏ mắt, nước mắt đảo quanh ở hốc mắt nhưng không rơi xuống.
“Cô hai vẫn còn muốn tiếp tục sao?”
“Tiếp tục, tôi vẫn có thể chịu được.”
Cô ấy cắn răng nói.
Ban ngày thì cô ấy đến tập đoàn, đau đến nỗi cả người khó chịu, cô ấy lại cố chịu đựng.
Cô ấy bắt đầu nghiên cứu mỗi văn kiện mà Diên xử lý, học tập từ từ, tuy răng tiến bộ có chút chậm, nhưng có còn hơn không.
Cô ấy mới không cần cản trở đâu.
Mà giờ phút này tại Đế Đô, Risa rời đi trong đêm, không ai biết, ngày thứ hai mọi người tỉnh dậy mới biết được chuyện này.
Đây mới là ngày thứ hai cử hành hôn lễ a, vậy mà lại xuất hiện chuyện như vậy.
Mà Diên cũng muốn cáo từ rời đi, trở về London.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì?”
“Công ty Nhật Kinh vội gọi cô ấy trở về, tôi cũng không rõ. Tôi ở đây cũng quấy rầy rất lâu rồi, làm phiền vợ chồng hai người tôi cũng rất băn khoăn. Tôi cũng phải trở về rồi, lần sau lại gặp.”
Cậu ấy mơ hồ, không có tiếp tục nhiều lời, liền rời đi.
Khi cậu ấy về đến London, tin tức đến cung điện ngay, ngay lập tức Halley mang theo Cythia đến khải đặc Lincoln.
“Cậu sao lại trở về một mình? Tân nương của cậu đâu?”
“Không có tân nương, đám cưới kia vốn dĩ không được tính.” Cậu ấy thản nhiên nói, tay ôm Oythia.
“Bố ơi, mẹ nói bố kết hôn với một cô gái xinh đẹp, con có phải là có hai mẹ không?”