Băng Vân nhẹ nhàng gật gật đầu.
– Sư tôn! Phạm Hinh đám người cũng đều vội vàng tới trước hành lễ, mỗi người đều hiện lên vẻ phấn chấn.
– Tiền bối… Sư tôn… Đám người Lăng Âm Cầm hoàn toàn trợn tròn mắt.
Dương Khai là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, vậy người có thể khiến hắn gọi là tiền bối, cũng chỉ có cường giả Đế Tôn Cảnh mà thôi. Mà Lăng Âm Cầm cũng biết Phạm Hinh, biết nàng là người Băng Tâm Các, giờ phút này nghe Phạm Hinh gọi người thiếu nữ này là sư tôn, sao Lăng Âm Cầm còn không biết thân phận của nàng chư?
Thiếu nữ này, chính là các chủ Băng Tâm Các đại danh đỉnh đỉnh! Cường giả đỉnh cao duy nhất trên Thông Thiên Đảo có thể ngồi ngang hàng với đảo chủ đại nhân!
Sau khi biết được điều này, đám người Lăng Âm Cầm tất cả đều không khỏi phấn chấn, ánh mắt mỗi người đều lộ ra vẻ sùng bái cùng kính ngưỡng nhìn về phía Băng Vân. Lòng tin đối với Dương Khai cũng lập tức tăng cường không ít.
Nếu như nói trước đó Lăng Âm Cầm lựa chọn cùng Dương Khai ly khai, vẻn vẹn chỉ là bởi vì bọn họ không muốn tiếp tục lưu tại Thông Thiên Đảo, quyết định buông tay chiến một trận, thì hiện tại bọn họ đã thật sự thấy được hy vọng.
Ngay cả nhân vật cường đại như Băng Tâm Các chủ cũng đều ở trên thuyền, bọn họ còn có gì không yên lòng chứ?
– Mấy vị này là bằng hữu ngươi? Băng Vân nhìn đám người Lăng Âm Cầm, lên tiếng hỏi.
Dương Khai mỉm cười nói: – Khi ta cùng với sư muội vừa tới đây, đã nhận được không ít ân huệ của nhóm người Lăng đại tỷ, cho nên lần này liền mời bọn họ đi cùng.
Băng Vân gật gật đầu nói: – Ngươi cũng là người tri ân báo đáp, bọn họ thật may mắn khi gặp ngươi.
Lăng Âm Cầm thấy Băng Vân đã hỏi tới mình, liền vội vàng lo sợ đi lên, câu nệ nói: – Vãn bối Lăng Âm Cầm, bái kiến các chủ đại nhân.
Đám người Tiêu Dật cũng đều vội vàng hành lễ, mắt nhìn thẳng, không dám có chút vô lễ.
– Đều là bằng hữu Dương Khai, thì chúng ta cùng chung một đường, không cần đa lễ. Băng Vân thản nhiên nói.
– Cảm tạ các chủ đại nhân! Lăng Âm Cầm cảm kích không dứt, nàng cảm thấy rất ngoài ý muốn, vị Băng Tâm Các chủ “rồng thần thấy đầu không thấy đuôi” này không ngờ lại bình dị gần gũi như thế, hơn nữa Dương Khai ở trước mặt nàng cũng không có chút áp lực nào, không biết làm sao mà hắn có thể giữ vững tâm tính như vậy.
So sánh với hắn, Lăng Âm Cầm mới phát hiện mình so Dương Khai quả thực thua xa.
– Tiền bối, lão cóc ghẻ kia đã cắt đuôi chưa? Dương Khai hỏi.
Trong kế hoạch của hắn cùng Băng Vân, hắn dẫn mọi người rời bến trước, Băng Vân ngay sau đó sẽ rời khỏi Thông Thiên Đảo sau, bởi vì một khi nàng ly khai Thông Thiên Đảo, Xích Nhật sẽ có phát hiện, đuổi theo.
Việc Băng Vân cần làm là dẫn Xích Nhật đi lòng vòng, sau đó tìm cơ hội cắt đuôi lão, trở lại hội hợp cùng Dương Khai.
Hiện tại Băng Vân đã ở đây, không thể nghi ngờ vậy Xích Nhật đã bị bỏ rơi.
Băng Vân gật gật đầu, đang định trả lời, bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, ngẩng đầu nhìn về một cái hướng, nghiến răng nói: – Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!
Nàng vừa dứt lời, bầu trời bỗng nhiên vang lên một trận sấm sét đinh tai nhức óc, kèm theo đó là một quầng lửa xuất hiện trên bầu trời, tựa như một vầng mặt trời nóng cháy, khiến người ta không thể mở mắt nổi.
Cùng lúc đó, một cỗ uy áp cực mạnh liền ập tới, uy áp kia khiến bầu trời như thể muốn sụp đổ xuống, làm mọi người vô cùng khó thở.
Tất cả mọi người trên thuyền đều biến sắc, đồng loạt.
Khí tia sáng tán đi, hai bóng người đột ngột xuất hiện ở nơi đó.
Một người sừng sững như núi cao hồ sâu, vẻ mặt không giận mà uy, cũng không biết hắn gặp phải cái gì, thời khắc này trên mặt mơ hồ có chút tức giận. Mà một người khác thì ở phía sau người này nửa thân, dường như là nô bộc bình, cung kính đứng ở nơi đó.
– Thành chủ đại nhân! Lăng Âm Cầm nhìn nam nhân trung niên dáng vẻ uy nghiêm kia, gương mặt xinh đẹp lập tức trắng bệch.
Tuy rằng nàng chưa từng thấy qua bản thân Xích Nhật, nhưng đã thấy hình vẽ của hắn, cho nên liếc mắt một cái liền nhận ra.
– Bàng Quảng! Dương Khai vô cùng ngạc nhiên, nhìn người đứng sau Xích Nhật, mắt trợn tròn.
Hắn không hề ngờ, Bàng Quảng lại đi cùng với Xích Nhật, hơn nữa nhìn dáng vẻ của hắn dường như đã bị Xích Nhật thu phục. Lần trước khi Dương Khai gặp hắn, tên này còn đang trọng thương, muốn chiếm Bổ Thiên Liên của hắn để khôi phục thương thế. Hiện tại gặp lại tuy rằng thoạt nhìn còn chưa khỏi hẳn, nhưng so ới lần trước không thể nghi ngờ tốt hơn rất nhiều, có lẽ là uống linh đan diệu dược gì đó.
Tuy nhiên nếu hắn đã bị Xích Nhật thu phục, thì từ Xích Nhật lấy được một ít dược vật trị thương ngược lại cũng không có gì lạ.
Ánh mắt Bàng Quảng vượt qua mọi người, chăm chú vào Dương Khai, lộ ra vẻ vô cùng oán độc.
Nếu không phải do Dương Khai, hắn cũng không đến mức rơi xuống tình trạng như ngày hôm nay. Thực lực của hắn cùng Xích Nhật tuy rằng chênh lệch to lớn, nhưng tốt xấu gì cũng là cường giả Đế Tôn Cảnh, cũng có tôn nghiêm của mình, nếu không bị ép đến đường cùng, sao hắn lại đi đầu phục Xích Nhật tìm kiếm che chở chứ.
Hai Đế Tôn nhất tầng cảnh khác trên Thông Thiên Đảo tuy rằng cũng bị Xích Nhật ước thúc quản hạt, nhưng so với tình huống của hắn không thể nghi ngờ là tốt hơn rất nhiều, người ta tối thiểu còn có tự do của mình.
Cho nên nếu bàn về cừu hận, mối hận của Bàng Quảng đối với Dương Khai quả thực dốc hết nước Tịch Hư Hải cũng không rửa sạch được.
– Băng Vân! Bỗng nhiên Xích Nhật quát lên một tiếng, âm thanh vang dội, lan truyền bốn phương. Dường như cảm nhận được sự tức giận đè nén của hắn, ngay cả mặt biển cũng sôi trào, sóng biển cuộn lên tới mười mấy trượng: – Ngươi vội vội vàng vàng như vậy, là muốn đi đâu?
Băng Vân ngẩng đầu nhìn Xích Nhật, chỉ khẽ vung tay lên, liền cách ly uy thế vô biên của hắn, rồi thản nhiên nói: – Đi đâu là quyền của bổn cung, thành chủ đại nhân quản chuyện này để làm gì?
Xích Nhật sa sầm mặt xuống, hừ lạnh nói: – Băng Vân, không phải ngươi định rời khỏi nơi này chứ?
– Ngươi cần gì biết rồi còn hỏi! Băng Vân lạnh lùng nói, tỏ ra không muốn cùng hắn dài dòng.
– Thật đúng là người muốn rời khỏi chỗ này! Mặc dù Xích Nhật sớm đã đoán ra, nhưng khi nghe Băng Vân thừa nhận vẫn không tránh khỏi vô cùng phẫn nộ, vô cùng đau đớn. Vô duyên vô cớ có một loại cảm giác bị Băng Vân bỏ rơi, cảm giác này khiến hắn hết sức khó chịu. hắn đè nén tức giận, hít sâu một hơi nói: – Băng Vân, ngươi ta đều biết, ly khai nơi này chỉ là hy vọng xa vời, cần gì phải cưỡng cầu chứ? Chuyện hôm nay bổn tọa có thể bỏ qua, chỉ cần ngươi nguyện ý trở về cùng bổn tọa kết duyên, từ nay về sau sẽ tiêu dao tự tại trong Tịch Hư Bí Cảnh này. Đây chẳng phải là chuyện tốt sao!
Băng Vân lắc đầu nói: – Ngươi biết đây chỉ là hy vọng xa vời, cần gì phải cưỡng cầu? Ta không muốn cùng ngươi là địch, ngươi trở về đi.
Xích Nhật cả giận nói: – Ngươi vẫn muốn khư khư cố chấp như vậy? Ngươi không sợ bổn khiến cho đám người trên thuyền này táng thân nơi biển cả sao?!