Nếu Mông Tốn Đạo Chủ tự giải bản thân, sau khi chuyển thế không biết đến bao giờ mới phục hồi thực lực hiện tại.
Càn Nguyên Tiên Quân yên lặng chờ. Trán Mông Tốn Đạo Chủ dần sáng lên, một tấm minh kính hiện ra, mép minh kính rất sắc bén. Xoẹt một tiếng minh kính cắt đầu Mông Tốn Đạo Chủ, ánh sáng kính luyện xác thịt thành tro, đầu cũng hóa tro tàn.
Tiếp theo đạo quả tan rã, nguyên thần sụp đổ, Mông Tốn Đạo Chủ chỉ còn lại thần hồn.
Thần hồn thều thào nói:
– Ta đã báo ân, từ nay không còn nợ Đế và Tôn cái gì.
Càn Nguyên Tiên Quân phất tay cuốn lấy lũ thần hồn, xoay người rời đi.
Càn Nguyên Tiên Quân khẽ thở dài:
– Thật là cổ chi nghĩa sĩ. Đạo Chủ, ta đưa người đến một gia đình tốt.
Không lâu sau, ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến Tiên giới. Ba Tiên Quân tuyệt đỉnh vào Tiên giới gây ra sóng to gió lớn, liên tục công chiếm mấy tiên châu, thu phục các Tiên Vương. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ tự xưng tam đế, uy danh rung động đương thời.
Nhưng sau lưng các Tiên Vương có Tiên Quân ủng hộ, Tiên Quân hai cung giáng xuống, tranh chấp với Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ. Các Tiên Quân lần lượt thua trận, An Thanh Tiên Quân suýt bị giết. Tiên Quân cổ xưa nhất trong nhóm là Tu A Tiên Quân suýt bị chém, tăng thêm uy danh cho Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cưỡi thuyền vào hư không thứ bảy của Tiên giới, tuyên bố muốn khiến hai đạo cung đổi chủ, từ ba người quản lý Tiên giới tạo sóng thần dữ dội hơn.
Nhưng ba cường giả siêu đẳng trên đường vào hư không thứ bảy gặp người bịt mặt bí ẩn gõ ba gậy, chật vật vô cùng. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến hư không thứ bảy lại gặp thiếu niên áo trắng ở giữa hư không bày bàn cờ, mời ba người ngồi xuống đánh một ván.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ ứng chiến, hai phe tranh đấu thật lâu, dùng tinh cầu làm quân cờ. Đấu nửa năm mãi không thắng được thiếu niên áo trắng, ngược lại quân cờ phe Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ bị giết bỏ giáp đầu hàng, gần như bị lột sạch.
Thái Nguyên đại đế phất tay chấn vỡ vô số quân cờ, lạnh lùng nói:
– Bày cờ thiên hạ chỉ là tiểu đạo, thiên hạ có nhiều biến số, sao không quang minh chính đại đấu một trận? Dùng vũ lực quyết định thắng thua?
Thái Nguyên đại đế nổi khùng định ra tay giết người, thiếu niên áo trắng cười dài chạy mất.
Cuối cùng Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến bên ngoài hai đạo cung. Khắp nơi là rừng tiên xây um tùm, cây ốci che trời. Ngoài rừng có một lương đình, trong đình có một thiếu niên áo vàng, thuộc hạ một người là nam nhân sừng trâu, một nữ yêu tiên xinh đẹp, còn có một nam nhân mặt vàng. Bọn họ ngồi trong đình nghe thiếu niên áo vàng giảng pháp.
Thiếu niên áo vàng mời:
– Ba vị đạo hữu từ xa đến, muốn nghe giảng không?
Tổ Cừ đại đế cười to bảo:
– Nghe giảng? Cũng tốt, ta muốn nghe xem đạo lý của ngươi có thắng đạo lý Đế và Tôn, Bất Không mà chúng ta ngộ được?
Ba đại đế không vào lương đình mà ngồi trên thuyền báu, cùng thiếu niên áo vàng bàn kinh luận đạo. Thời gian qua mấy chục năm.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ, thiếu niên áo vàng cãi pháp, nói đến đạo và lý, tranh cãi đến cuối cùng không cãi lại được, ba người hoảng sợ.
Phụng Hạ đại đế đứng dậy, chắp tay nói:
– Hạnh ngộ!
Mặt Thái Nguyên đại đế cứng ngắc chắp tay:
– Lĩnh giáo.
Tổ Cừ đại đế ho khan:
– Ngày sau gặp lại.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ biết khó mà lui, biết trên đường gặp ba người là tồn tại đỉnh cao trong hai cung Tiên giới, người nào cũng là bá chủ Tiên Quân. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ không phải đối thủ của ba người kia, thế là khởi động thuyền báu trở về đại châu, mỗi người tự chiếm một đế quốc, tự xưng tiên đế.
Thiếu niên áo vàng đứng dậy mang theo mấy đạo đồng, đồng nữ kỳ lạ trở về đạo cung tiên thành.
Không lâu sau có tin tức nói ba Tiên Quân tuyệt đỉnh Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ truy giết Vạn Chú Đạo Quân, làm nhiều tiên châu không yên bình.
Trong Hỗn Độn thiên quốc, thiên quốc linh chấn động. Trên một tòa tế đàn nguy nga vô song, một luồng ánh sáng tím hồng mông ngút trời, cực kỳ thô to, chấn động tất cả Cổ Thần.
Hôm nay Hỗn Độn thiên quốc nghênh đón một vị đại nhân vật, Thiên Quân trong hỗn độn, một trong những tồn tại cổ xưa nhất, Thiên Nguyên thần tổ.
Năm xưa Thiên Nguyên thần tổ ngỗ nghịch Bất Không Đạo Nhân bị trấn áp, biến mất hơn mười ức năm. Trong hỗn độn khó tìm thấy đường cũ, không ai biết vị Thiên Quân này bị trấn áp ở đâu.