Vân Yến: “…” Thiểu năng trí tuệ.
Cô không hiểu vì sao hắn có thể làm chủ thần được.
“Đẳng Lập ngươi đừng như vậy, sẽ ảnh bưởng rất nhiều đến trí thông minh của ta.” Vân Yến nhíu nhẹ mày, nhưng rất nhanh liền giãn ra.
Ở lâu với thiểu năng sẽ dễ bị nhiễm bệnh thiểu năng.
Ngại ngùng, cô bị dị ứng với người bệnh này.
Nghe được lời nói ‘ngọt ngào’ của cô, Đẳng Lập cong mắt, vui vẻ lên tiếng, “Quả nhiên em còn nhớ tên ta, Vân Yến!”
“Không, gọi ta là kẻ thù.” Vân Yến bình tĩnh đáp lại, “Ngươi cùng bọn chủ thần chuẩn bị quan tài trước đi, dù sao cũng sẽ sớm chui vào đó ngồi.”
Ôi, cô quả nhiên là người tốt!
Vân Yến tự cảm thấy mình rất tốt bụng khi cho đám chủ thần chọn quan tài cho bản thân.
Đẳng Lập nghe vậy liền a một tiếng rồi thần bí nhìn Vân Yến.
“Lần này em sẽ không thắng được.” Đẳng Lập lại nhấp môi, giọng nói mang theo ý khẩn cầu, “Lúc ấy ta sẽ bảo hộ em, không cần ngoan cố chiến đấu, họ sẽ làm đau em.”
Vân Yến thật sự bị lời nói của Đẳng Lập chọc đến phì cười.
Ai cho bọn chủ thần tự tin như vậy?
Điên thật.
Đột nhiên thấy Vân Yến bật cười, Đẳng Lập có chút sửng sốt, hắn si mê nhìn ngắm cô như một kẻ đần độn. Lúc bấy giờ trong mắt hắn cũng chỉ còn mỗi hình bóng của thiếu nữ đang bật cười đối diện mình.
Khi đã ngưng cười, Vân Yến ngay lập tức cho khí đen lướt đến nơi Đẳng Lập đang đứng, bao bọc lấy cả người hắn.
“Đẳng Lập, ta ghét nhất chính là ánh mắt đó của ngươi.” Vân Yến tàn độc nhìn hắn, “Chỉ cần để ta nhìn thấy ngươi, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”
“Vân Yến…” Đẳng Lập tái nhợt khuôn mặt nhìn cô.
“Đừng gọi tên của ta.” Vân Yến hung hăng nói, “Ngươi không xứng.”
Đẳng Lập ngay lập tức câm miệng, nhìn thấy Vân Yến thật sự có ý định giết hắn, hắn đành phá vỡ khí đen trước ánh mắt sửng sốt của cô.
“Vân… em không biết mọi chuyện bây giờ đã thay đổi như thế nào rồi, mọi người đều có thể chống lại hắc khí của em, sức mạnh của em vốn dĩ được phong ấn cũng đã bị gỡ, các chủ thần lấy sức mạnh ấy để phân chia cho nhau, chuẩn bị cho cuộc tấn công em.” Đẳng Lập nặng nề nói.
“Ý ngươi là ta có sức mạnh bị phong ấn? Buồn cười thật, ta vốn dĩ không có phong ấn nào, vậy cái phong ấn ấy đâu mà ra?”
“Hay nói đúng hơn, các ngươi đã tác động bao nhiều vào ký ức của ta rồi?” Vân Yến điềm nhiên hỏi lại.
Đẳng Lập né tránh ánh nhìn của cô, khẽ lắc đầu.
“Chưa đến lúc, lần sau gặp lại có lẽ mọi chuyện sẽ rõ. Em nhớ kĩ lời của ta, nhớ kĩ.”
Sau khi bỏ lại hai câu này, hắn liền rời đi, không gian đã trở lại như cũ.
Đẳng Lập đã đi, Vân Yến mới cười cười.
Quả nhiên không sợ kẻ thù mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu.
Nếu bọn chủ thần còn lại mà biết Đẳng Lập kể cho cô mấy thứ này chắc hẳn bọn chúng sẽ tức đến ói máu phun cả ruột gan ra luôn nha.
Thật thú vị nha, Vân Yến bắt đầu cảm thấy hứng thú với bọn chủ thần.
Sau khi tự kỷ xong, Vân Yến lại bế Mộc Doanh Doanh đi trở về Mộc Tinh.
_
Lúc Vân Yến mang Mộc Doanh Doanh trở về trước sự sửng sốt cùng vui mừng của cả Mộc Tinh, cô hiển nhiên được mọi người ở Mộc Tinh tiếp đãi rất tốt với danh phận là người đã cứu lấy đại công chúa.
“Ngài Chính Nghĩa, rốt cuộc là ngài đã làm gì Ngu Hề rồi!”
Mới chỉ trở về Mộc Tinh một ngày, Mộc Doanh Doanh đã khỏe rồi, còn có cả sức lực để chất vấn Vân Yến.
Vân Yến ưu nhã ngồi nhìn người nằm trên giường bệnh, lười nhác đáp lại.
“Làm gì là làm gì, ta không hiểu ngươi nói gì cả.”
Nghe Vân Yến nói vậy, Mộc Doanh Doanh càng phẫn nộ hơn nữa, “Ngài! Vậy cái tin mà Ngu Hề bị mất hơn một nửa sức mạnh bên ngoài là gì?”
Vân Yến tựa người trên ghế dài, khép hờ đôi mắt, chậm rãi đáp lại.
“Miệng lưỡi thiên hạ, công chúa tốt nhất đừng nên nghe.”
“Không, ta không tin! Rốt cuộc là cô đã làm gì ngài ấy rồi?” Mộc Doanh Doanh cắn môi, bỗng nhiên mắt nàng ta hơi sáng lên. Nàng ta lại thành khẩn nhìn Vân Yến, gấp gáp nói, “Ta ra lệnh cho ngài đưa ta trở về Kim Tinh, ta nhất định sẽ trả công gấp ba lần so với phụ vương cho ngài.”
Nghe Mộc Doanh Doanh nói vậy, Vân Yến không mặn không nhạt đáp một tiếng, sau đó nhắm mắt an tĩnh dưỡng thần.
“A——“
“A—–“
….
Mặc kệ bao nhiêu tiếng la hét của Mộc Doanh Doanh, Vân Yến vẫn bình tĩnh nhắm mắt.
Vì đã sớm biết trước Mộc Doanh Doanh sẽ như vậy cho nên Vân Yến đã nhờ vả Mộc quốc vương cho cô và nàng ta ở tại một căn biệt thự trong rừng núi hoang vắng, vì thế nên dù Mộc Doanh Doanh có la hét đến mức hết hơi cũng sẽ không ai phản ứng nàng ta ngoại trừ cô.
Chờ Mộc Doanh Doanh la mệt rồi, Vân Yến mới mở mắt ngồi dậy.
“La hét sướng cổ họng chưa?” Vân Yến chống cằm nhìn nàng ta.
Mộc Doanh Doanh run rẩy hai vai, gằn từng chữ trong câu: “Ngài, rất, ác, độc.”
“Đúng vậy, ta rất ác độc, vì thứ gì đẹp cũng có độc đấy.” Vân Yến vui vẻ đáp, “Cũng đã đến lúc trò chuyện nhân sinh rồi công chúa.”
“Lời đầu tiên ta dành cho công chúa chính là cô hét một cái, ta liền cho cô dạo một vòng quỷ môn quan.”
Nụ cười quỷ dị treo bên môi của Vân Yến đã thành công làm cho Mộc Doanh Doanh lạnh cả sóng lưng.
Hôm nay coi bộ là một ngày dài đối với Mộc Doanh Doanh.