“Ngươi chỉ là kiếm mà gọi Huyết Yêu bằng tiểu tử ư?”
“Nói nào ngay, bổn kiếm đích thị lớn tuổi hơn tên ấy rất nhiều đấy.”
Trúc Chi không ngờ có ngày mình ngồi tâm sự với một cây trâm nhỏ xíu. Dù sao nhờ vậy mà cô cảm thấy vơi đi buồn phiền. Cô lại còn biết Huyết Yêu nhỏ tuổi hơn cả Hắc Ma. Nói như vậy, Hắc Ma ắt hẳn biết rất nhiều chuyện của Âm giới. Nói không chừng, nó sẽ là nguồn tri thức quý báo nếu cô biết cách khai thác thông tin.
Trúc Chi đột nhiên hỏi Hắc Ma:
“Nếu tồn tại lâu như vậy, ngươi chắc có biết về tên nào đấy tên Mạnh Quân chứ?”
Hắc Ma không trả lời câu hỏi của Trúc Chi. Nó im lặng như chưa bao giờ lên tiếng trước. Cô mệt mỏi không quan tâm đến thái độ trời ơi đất hỡi của nó nữa, chỉ nhẹ nhàng đặt đầu xuống gối và nhắm tịt mắt
Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, Trúc Chi kịp vỗ về cây trâm và nói:
“Chưa kịp cảm ơn ngươi về chuyện lần trước. Ngươi đã đến chổ của ta dưới dạng một cây trâm. Nếu ngươi không xuất hiện, bổn tiểu vương chắc không thoát được một kiếp nạn.”
Hôm sau, Thanh Lâm lại tìm đến Trúc Chi và Nhất Uy một lần nữa. Lần này nó trưng bộ mặt nghiêm trọng:
“Hai người biết tin gì chưa?”
Mỗi lần Thanh Lâm hỏi câu này, thể nào cũng mang đến một vụ án mới. Bởi vì nó là cháu trai cưng của đội trưởng đội hình sự và anh của nó là thám tử tư gần như giỏi nhất thành phố, sau khi vừa giải quyết liên tiếp nhiều vụ án hốc búa.
Thanh Lâm bắt đầu nói một hơi:
“Hôm qua, xảy ra liên hoàn án. Ba nạn nhân nữ đều bị giết, và cùng một hình thức giết người, mất gan. Cảnh sát liệt vụ án này vào vụ án giết người cướp nội tạng. Nhưng điều kỳ lạ là cả ba nạn nhân đều bị rút cạn máu. Mà vết thương duy nhất ở bụng mà thôi. Không một giọt máu nào vương vãi dưới đất. Làm như tất cả máu đều biến mất theo lá gan bị cướp đi ấy.”
Trúc Chi không ngờ vụ án có vẻ thiên về tâm linh, nhưng cô lại không có lấy một điềm báo trước. Thường những vụ giết người bởi sinh vật bóng đêm, cô đều nhìn thấy trước. Trừ phi, vụ giết người này do chính tay con người tạo nên.
“Tan học tụi mình qua văn phòng ảnh xem sao.”, Trúc Chi đề nghị, Thanh Lâm vui vẻ, khuôn mặt giãn ra một nụ cười mãn nguyện, như vừa trúng một tờ vé số độc đắc. Không phải nó chưa được chứng kiến lập luận sắc bén của Trúc Chi. Nó rất ngóng chờ nghe những suy luận liên quan đến vụ án lần này của cô.
“Anh Thanh sẽ rất vui lắm đây.”, Thanh Lâm nói xong thì quay lại chổ ngồi. Cậu rút điện thoại ra gọi cho Thiên Thanh chuẩn bị mọi thứ.
Hải Phong tìm đến Trúc Chi vào giờ ra chơi. Chính cậu cũng bị cuốn vào mấy vụ án động vật quý hiếm bị giết hại. Cậu tỏ ra quan ngại và muốn Trúc Chi, lẫn Nhất Uy điều tra vụ án này, xem có liên quan đến âm giới hay không, vì cậu không muốn nhìn thấy động vật bị giết hại.
Trúc Chi an ủi Hải Phong:
“Anh Thanh là thám tử, ảnh đang điều tra vụ này. Hình như liên quan đến mấy ông ăn trộm động vật quý hiếm á.”
Hải Phong không đồng tình:
“Không thể nào.”, Hải Phong đặt tay lên bàn của Trúc Chi quả quyết, “Không thể là do trộm được. Tui đọc báo thấy động vật bị chặt đầu cơ mà.”
“Vậy ổng nghĩ có con ma hay sinh vật bóng đêm nào làm ra hay sao?”
Hải Phong buồn bã nói:
“Tui đã tra cứu cuốn sách rồi. Tôi không tìm thấy sinh vật nào lại giết động vật cả, chỉ toàn giết con người thôi.”
“Tui cũng nghĩ vậy. Cái này để bên bảo vệ động vật điều tra đi. Có tên biến thái nào đó đang giết động vật như kiểu tế thần. Ông không nhận ra, những động vật bị giết hại đều nằm trong sinh vật huyền thoại sao?”
Trúc Chi xé một tờ giấy trắng, để lên trên vở và bắt đầu ghi chi chít chữ. Rồi cô đẩy qua cho Hải Phong xem.
Hải Phong vô cùng thích thú với những phân tích và liệt kê đầy đủ của Trúc Chi. Cũng ngạc nhiên khi cô suy nghĩ đến việc tế thần. Một sáng kiến vô cùng thông minh.
Hải Phong nói giọng có chút mong chờ:
“Bà hứng thú với vụ này không?”
“Tui hứng thú với một vụ án khác.”, Trúc Chi thật lòng nói, “Nhưng dĩ nhiên tôi cũng quan tâm đến vụ này. Mà ông đừng hành động một mình, rất nguy hiểm. Tui sẽ nhờ Hiếu Minh giúp ông tra vụ này. Còn tui với Nhất Uy và Thanh Lâm sẽ điều tra vụ án liên hoàn xảy ra vào tối qua.”
Hải Phong kinh hãi nói:
“Vụ án liên hoàn?”
Trúc Chi không kịp kể chi tiết cho Hải Phong nghe, vì tiếng trống báo hiệu vào tiết vang lên, và Hải Phong ra khỏi lớp với vẻ bất đắc dĩ chưa từng thấy, với sự hào phóng tiễn ra tận của của Thanh Lâm. Kể từ lúc Hải Phong bước vào lớp và vồ lấy Trúc Chi để nói chuyện, Thanh Lâm không hề rời mắt hai người đó chút nào.
Nhất Uy ngồi bên cạnh lắc đầu mệt mỏi với thái độ của Thanh Lâm. Cậu hoàn toàn tin rằng thằng ấy đang bắt đầu bước vào ngõ cụt như trước đây, khi nó đang dần dần lộ ra việc nó đang có hình cảm đặc biệt dành cho Trúc Chi.
Vừa tan trường, Thanh Lâm đã lôi lôi kéo kéo Nhất Uy và Trúc Chi đi thật nhanh, nhất là khi đi qua lớp của Hải Phong. Rõ ràng nó vẫn còn sợ Hải Phong chạy ra bắt chuyện với Trúc Chi như ban nảy.
Thiên Thanh chu đáo chuẩn bị luôn bửa trưa cho cả ba đứa em của mình. Trước khi bắt đầu vào vụ án, anh đã ép tụi nhỏ phải dùng hết bữa trưa. Còn hào hứng mở một đoạn nhạc kỳ quái, dòng nhạc giật gân rùng rợn như trong phim ma. Anh cho rằng như thế kích thích tâm lý của tụi nhỏ hơn.
Thiên Thanh nói trước:
“Em thấy vụ án này có liên quan đến tụi bắt cóc lấy nội tạng không?”
“Dĩ nhiên không.”, Tróc Chi đáp gọn.
Nhất Uy phụ họa:
“Nếu em là mấy kẻ bắt cóc lấy nội tạng, em sẽ cẩn thận hơn khi lấy gan của người ta, chứ đâu tạo ra một lổ bự như vậy. Giống như hung thủ chọc thủng một cách cẩu thả để lấy phần gan của nạn nhân. Mà như vậy không phải rất không đúng ư?”
Thanh Lâm gật đầu nói:
“Đúng vậy. Hầu như hắn không quan tâm đến phần gan kia có bị hư tổn hay không mà chỉ quan tâm đến việc gây đau đớn cho nạn nhân. Giống như kẻ này là động vật ăn thịt chứ không phải con người.”
Thiên Thanh ừ hử:
“Động vật ăn thịt đâu chọn lựa khôn ngoan như vậy.”
“Em chỉ nói giống như thôi.”, Thanh Lâm quắc mắt với anh nó.
Trúc Chi liếc nhìn cả ba mươi phút mấy tấm hình mà Thiên Thanh đã bày ra khắp bàn. Cô vừa nhận ra một điều kỳ lạ, giữa xác chết của cả ba nạn nhân nam, có một vết nhầy nhụa màu bạc bên cạnh. Cô chỉ vào nó và nói:
“Vết màu bạc này là gì vậy anh?”
“Vết gì cơ?”, Thiên Thanh hỏi lại, đồng thời chụp tấm ảnh lên săm soi một hồi. Nhưng dù nhìn thế nào, anh vẫn không nhìn thấy cái vết màu bạc bạc mà Trúc Chi nói.