“Xuống xe!”
“Hả?” Ôn Hủ Hủ lập tức lộ ra ánh mắt đáng thương.
“Đừng, tôi không ho nữa, tôi chỉ bị sặc một chút gió lạnh thôi, tôi hứa với anh, tôi…”
“Đừng bắt tôi phải nói lại lần thứ hai!”
Người đàn ông này gằn từng chữ, giống như là hận không thể giết chết Ôn Hủ Hủ!
Ôn Hủ Hủ liền im lặng……
Được rồi, vậy cô xuống xe là được chứ gì.
Sau đó, cô liền nhanh chóng xuống xe, cửa xe vừa đóng lại, người đàn ông chó lập tức đạp ga, chiếc xe lao ra ngoài như tên lửa.
Chậc!
Ôn Hủ Hủ nhìn thấy, lúc này mới nhanh chóng lấy di động ra gọi cho số điện thoại kia.
“Alo? Mặc Mặc?”
“Mẹ, đúng vậy, con là Mặc Mặc, mẹ có nhận được tin nhắn của con không?”
Mặc Bảo đã sử dụng máy tính bảng của mình để đăng nhập vào phần mềm hack để liên lạc với mẹ và cuối cùng khi nghe thấy giọng nói của mẹ, hai anh em rất vui.
Tuy nhiên, sau khi mẹ nghe giọng nói của bọn nhỏ, mẹ lại không có vui như trong tưởng tượng của bọn chúng.
“Mặc Mặc, sao các con có thể làm như vậy? Các con có biết như vậy sẽ làm mẹ và ba con lo lắng nhiều như thế nào không? Vừa rồi ba con bỏ lại tất cả mọi việc trong tay, chỉ vì đi tìm các con.”
“Nhưng mà, mẹ, chúng con đây là vì giúp mẹ.”
Hai đứa nhỏ nghe mẹ nói như vậy, khuôn mặt mũm mĩm lập tức trở nên ủy khuất.
Ôn Hủ Hủ: “……”