Cô chưa từng nói với ai rằng cô sợ đau, tối đó lúc bị trẹo chân, suýt chút nữa đã khóc vì đau, mà trong tình huống lúc đó cô đành phải cắn răng chịu đựng nhưng tới lúc Tạ Phong Trần xuất hiện, cuối cùng cô vẫn nhịn không được.
Có lẽ lúc đó Tạ Phong Trần nghĩ rằng cô đang phối hợp diễn kịch với anh, nhưng cô không phải, cô thật sự đau đến mức chảy nước mắt.
Dì Lưu thấy sắc mặt cô thay đổi nhưng lại còn mạnh miệng, nên đành phải mạnh mẽ ra tay.
“A… Đauu… Đau A a a… Đauu.” Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên trong biệt thự.
Trong phút chốc, Lâm Nhan đã chảy nước mắt, mắt cá chân giống như là một cái công tắc vậy, dì Lưu vừa giữ, cả người cô đều đau tới nỗi chảy mồ hôi lạnh, lại còn run run.
“Lâm tiểu thư, tôi còn chưa dùng sức đó!” Dì Lưu vô cùng bất đắc dĩ, có chút không biết làm sao.
Trong mắt Lâm Nhan hiện lên vẻ cáu gắt, giọng nói kèm theo tiếng khóc nức nở, cầu xin, “Vậy dì nhẹ một chút nha!”
“Nhưng mà bóp nhẹ sẽ không tan máu bầm. Đau dài chi bằng đau ngắn.” Dì Lưu cảm thấy khó xử, khuyên nhủ cô.
Lâm Nhan gật gật đầu, cắn chặt răng, không nói một chữ.
Tạ Phong Trần vừa đến biệt thự, còn chưa vào cửa đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, giống như heo bị chọc tiết vậy, cho rằng có chuyện gì xảy ra, nét mặt đột ngột thay đổi, chạy nhanh vào trong. Cuối cùng lại nhìn thấy dáng vẻ nước mắt giàn giụa của Lâm Nhan, nhìn yếu đuối đến tột cùng, làm cho người ta phải sinh lòng thương xót.
Một chữ “đau” của Lâm Nhan bị kẹt tại cổ họng, anh đột nhiên đi vào khiến cô phải cố chấp nuốt chữ đó vào lại trong bụng.
Cô sững sờ nhìn Tạ Phong Trần, trong lúc này không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Dù sao cũng cảm thấy rất mất mặt, một mặt yếu đuối như vậy lại bị tên đàn ông thối này thấy được.
Cô có hơi khó chịu, lập tức khép hờ hai mắt, không nhìn anh, lặng lẽ giơ tay lau nước mắt đã chảy vì đau.
“Được rồi, Lâm tiểu thư, mấy ngày nay tuyệt đối không nên hành hạ đôi chân này nữa, nếu không chỉ sợ sẽ còn nặng hơn, mỗi ngày tôi xoa bóp cho cô một lần, tôi tin cô sẽ sớm đi đứng bình thường.” Dì Lưu thả chân của Lâm Nhan xuống, day day vòng eo ê ẩm rồi đứng dậy.
Lâm Nhan rầu rĩ trả lời một tiếng “Vâng.”
Mãi lúc sau dì Lưu mới chú ý tới Tạ Phong Trần, đôi mắt lập tức sáng lên, khẩn thiết nói, “Thiếu gia về rồi ạ? Mắt cá chân của Lâm tiểu thư bị thương rất nghiêm trọng, tôi vừa mới giúp cô ấy bôi rượu thuốc rồi xoa bóp cho tan máu bầm, đau tới nỗi chảy nước mắt, cậu ở cùng cô ấy chút nha, giờ cũng trễ rồi, tôi đi chuẩn bị cơm chiều đây.”
Dì Lưu là một người làm rất nhanh nhẹn, vừa thu dọn xong chiến trường thì lập tức ung dung rời đi, trong không khí tỏa ra một mùi rượu thuốc nồng đậm, có hơi gay mũi.
Lâm Nhan muốn nói cô đâu còn là trẻ con nữa, đâu cần ai ở cạnh chứ, nhưng từ đầu đến cuối dì Lưu chưa hề bỏ qua bất cứ cơ hội nào để gán ghép cô và Tạ Phong Trần chung một chỗ.
Trong lòng Lâm Nhan khó chịu muốn chết, cô rút cổ chân về, chống tay lên sofa muốn đứng lên đi về phòng.
“Ngồi xuống.” Giọng nói của anh hấp dẫn, trầm thấp và êm tai, lại mang theo sự áp bức không cho ai cãi lời.
Vẻ mặt Tạ Phong Trần không tốt lắm, anh vốn tính mỉa mai cô đáng đời, bị thương mà còn không an phận.
Nhưng mà suy nghĩ đến dáng vẻ đáng thương đau đến mức rơi nước mắt, anh lãnh đạm phun ra hai chữ.
“Có chuyện gì à?” Lâm Nhan đứng một chân, ù ù cạc cạc nhìn anh, tự nhiên nổi điên gì đó?
“Dì Lưu kêu tôi trông chừng cô.” Anh nhíu mày, giọng nói trầm thấp lại truyền đến, ngắn gọn, đanh thép.
Lâm Nhan không chút khách khí mà trợn trừng mắt, tức giận mà khịa một câu, “Dì ấy kêu anh ở cùng với tôi nha! Anh cũng nghe à?”
Tạ Phong Trần không để ý, thả áo vest đang khoác trên cánh tay lên ghế sofa, rồi tựa vào ghế sofa đơn, khóe môi gợi lên độ cong như có như không, “Cô muốn tôi ở cùng cô như thế nào?”
Không hiểu sao lỗ tai của Lâm Nhan tê rần, đầu quả tim giống như bị cái gì khều một cái, có hơi ngứa, còn có chút kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời, tên đàn ông thối này là hồ ly biến thân sao?
Sao cô lại cảm thấy anh đang cố ý khiêu khích vậy?
Mặt Lâm Nhan có hơi nóng lên, cảm giác đau đớn ở mắt cá chân đã từ từ tiêu tán, cô quan sát kỹ Tạ Phong Trần, chỉ thấy anh lười biếng tựa vào ghế sofa, có lẽ cũng cảm thấy nóng, giờ phút này anh đang tùy ý nới lỏng cà vạt, còn tiện tay cởi vài nút áo sơ mi màu đen, động tác chậm rãi kia khiến Lâm Nhan nhìn mà đỏ mặt tai hồng, tim đập loạn nhịp, nín thở tập trung.
Lâm Nhan cảm thấy mình sắp điên rồi, người ta cởi nút áo, trong đầu cô lại không thể khống chế mà tưởng tượng rõ ràng làn da và dáng người trần trụi dưới lớp áo sơ mi kia, còn có cảm giác sờ lên chắc chắn sẽ không tệ, ít nhất trong trí nhớ của cô là ngon cực.
Chết tiệt, Lâm Nhan, thức tỉnh đi, tuy người đàn ông này rất đẹp trai, mũi cao thẳng, mặt mày sắc nét, phần cằm lại sở hữu một độ cong hoàn mỹ, môi mỏng gợi cảm, nhưng anh ta không phải là đồ ăn của mày đâu.
Lâm Nhan ngượng ngùng quay đi, mặt không chút thay đổi, “Tạ thiếu thật biết nói đùa, tôi không có suy nghĩ gì khác với ngài đâu.”
“Vậy à? Không có ý nghĩ khác à, sao đỏ mặt vậy?” Tạ Phong Trần cười khẽ, đôi mắt đào hoa tĩnh lặng phảng phất một nét phong lưu.
Hô hấp của Lâm Nhan hơi chậm lại, có chút ảo não vì tên đàn ông chết tiệt cố ý bắt bẻ, cô nhanh trí dời trọng tâm câu chuyện: “Hôm nay, anh tìm tôi có việc gì?”
“Lâm Sanh muốn đóng vai nữ chính trong phim “Phượng Hoàng”, tôi hi vọng cô đừng làm khó cô ấy trong đoàn phim.” Anh lạnh lùng nói, ý cười trong đáy mắt của anh dần nguội lạnh.
Lâm Nhan sửng sốt vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười, người đàn ông này đặc biệt đến đây để cảnh cáo cô không được gây sự với Lâm Sanh ở đoàn phim à?
Bỗng nhiên cô không biết nên tức giận hay là vui vẻ.
Tức giận bởi vì người đàn ông này vì Lâm Sanh mà tới đây cảnh cáo cô, vui mừng vì cuối cùng tên thối tha này cũng đã bước trên con đường la liếm Lâm Sanh.
Xem ra Lâm Sanh có thể lấy được vai nữ chính trong bộ phim “Phượng Hoàng” không thể không liên quan đến tên đàn ông thối này!
Nhưng tên này dựa vào cái gì mà đến cảnh cáo cô?
Lẽ ra Lâm Nhan không có ý định kiếm chuyện với Lâm Sanh, nhưng bỗng nhiên Tạ Phong Trần đến đây chuyến này hoàn toàn chọc cô khó chịu rồi.
“Anh coi trọng tôi quá rồi, Lâm Sanh có nhiều chỗ dựa vững chắc như vậy, sao tôi dám đụng vào cô ấy chứ? Tôi không chỉ không nhằm vào Lâm Sanh, mà còn giúp anh chiếm được ấn tượng tốt của cô ta.” Lâm Nhan cười, trong mắt lóe ra một vài tia sáng nhỏ, nhưng mà ý cười kia không đạt tới đáy mắt.
Tạ Phong Trần bình tĩnh nhìn chằm chằm Lâm Nhan, ánh mắt sắc bén, dường như nhìn thấu ý nghĩ chân thật trong nội tâm của cô dưới ánh mắt đơn thuần vô hại kia, nhưng mà khiến anh thất vọng rồi, trong mắt Lâm Nhan không có một chút bất mãn nào.
Dường như cô thật tâm thật ý muốn giúp anh có được ấn tượng tốt của Lâm Sanh.
Nhưng cô dựa vào đâu mà nghĩ anh sẽ tin cô?
“Cô sẽ có lòng tốt vậy à?” Trong đôi mắt anh thoáng xẹt qua một chút khinh thường và trào phúng.
Lâm Nhan lại bị mỉa mai, nhịn không được mà la hét ở trong lòng, tên đàn ông khốn kiếp, không biết tốt xấu, chúc anh la liếm, liếm cho tới cùng chỉ còn hai bàn tay trắng.
“Ai nói tôi có lòng tốt, trước kia tôi rất thích Hàn Hữu Niên, nhưng tên đó lại thích Lâm Sanh, tôi với anh từng kết hôn, bây giờ anh lại muốn theo đuổi Lâm Sanh, chậc chậc… Quan hệ này làm tôi đột nhiên cảm thấy thú vị lắm nha! Nếu anh muốn theo đuổi Lâm Sanh, chắc chắn Hàn Hữu Niên sẽ rất rất khó chịu, tên đó càng khó chịu thì tôi lại càng vui vẻ.” Lâm Nhan cười, vẻ mặt rất đơn thuần, nhưng những câu vừa nói ra có thể khiến người ta tức hộc máu.
Nếu không tin cô, vậy cô dứt khoát khiến anh khó chịu tới chết luôn.